Dạ Vô Cương
- Tân Sinh Lực của ngươi…

Hắn hơi giật mình.

Lục Trạch và Lương Uyển Thanh lại đang chờ mong, họ hy vọng tố chất cơ thể của Tần Minh được nâng cao hơn, có sự thay đổi về chất, bởi điều này liên quan đến cơ hội thay đổi số mệnh cả đời của một người.

Tần Minh buông tay.

Hứa Nhạc Bình kinh hoàng, mí mắt giật mạnh. Hắn là Tân Sinh Giả có thực lực mạnh nhất Song Thụ Thôn, thiếu niên trước mắt vẫn chưa dùng hết sức. Hắn trịnh trọng nói:

- Ta đoán, khí lực toàn thân của ngươi đạt tới gần sáu trăm cân.

Sau khi Lương Uyển Thanh nghe xong thì nghẹn họng nhìn trân trối. Phải biết Tân Sinh Giả trong khu vực này cùng lắm chỉ vác được năm trăm cân.

Lục Trạch hết sức kích động nói:

- Vậy sẽ không thua kém người trong thành trì phía xa kia.

- Tiểu thúc lợi hại nhất!

Văn Duệ vỗ bàn tay nhỏ bé kêu lên.

- Lão Hứa, người của Tổ Tuần Sơn đến.

Dương Vĩnh Thanh xuất hiện, vừa lúc nghe thấy lời này, trong lòng hắn chấn động. Hắn nhận ra Tần Minh đã vượt qua giới hạn cao nhất của Tân Sinh Giả ở địa phương.

Tuần Sơn Giả xuất hiện, chắc chắn không phải chuyện đơn giản, Hứa Nhạc Bình và Dương Vĩnh Thanh nhanh chóng rời đi. Sau một chén trà nhỏ, có người tới gọi Tần Minh, bảo hắn tới nhà thôn trưởng. Hắn hơi nghi hoặc, sao lại tìm hắn?

- Tất cả Tân Sinh Giả đều phải tham dự, nghe người của Tổ Tuần Sơn nói về tình hình trong núi.

Người tới báo cho biết.

Trong nhà Hứa Nhạc Bình rất nhộn nhịp, tính cả Tần Minh, trong thôn có tổng cộng bảy Tân Sinh Giả, tất cả đều đến, Lưu lão đầu đã hơn bảy mươi tuổi cũng không vắng mặt.

Thái Dương Thạch soi sáng cả gian phòng, bầu không khí có phần hòa hợp. Người của Tổ Tuần Sơn tới tên là Phùng Dịch An, đang nói về tình hình trong núi.



- Từ trường trong núi hỗn loạn, một khi tiến vào sẽ dễ bị mất phương hướng, còn xuất hiện không ít chuyện lạ. Vài Hỏa Tuyền nơi những sinh vật nguy hiểm sinh sống đã gần tắt, sâu trong rừng cũng có Hỏa Tuyền cao cấp sinh ra.

Phùng Dịch An để râu quai nón, thần thái phóng khoáng uống cạn chén trà.

Tần Minh rốt cuộc đã biết vì sao đợt này trong núi lại như thế, có vài quái vật khổng lồ xuất hiện rìa ngoài mật lâm. Phía trong có biến cố, hang ổ của một vài loại danh cầm kỳ thú xảy ra vấn đề, gây ra động tĩnh khác thường, dẫn đến những sinh vật khác đều chạy.

- Tình thế sẽ xấu đi sao? Nếu chẳng may có loài cao cấp lao ra thì phải làm thế nào?

Có người hỏi.

- Các vị đừng lo. Nhân vật cao tầng sẽ tiến vào trong núi nói chuyện với những sinh linh thần bí, để khu vực này mau chóng yên tĩnh lại.

Phùng Dịch An báo cho bọn họ biết, dù đàm phán thất bại, cũng sẽ có nhân vật lớn ngăn cản sinh linh đỉnh cấp trong núi.

- Nhưng để đề phòng biến cố xảy ra, thành viên của Tổ Tuần Sơn phải sẵn sàng chiến đấu, tất cả Tân Sinh Giả ở các thôn trấn bên ngoài núi lớn cũng phải chuẩn bị.

Phùng Dịch An giải thích.

Cao tầng kéo lưới lớn chủ yếu là đề phòng sinh linh đỉnh cấp, có lẽ sẽ có cá nhỏ lọt lưới. Đám người nghe vậy, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng, lúc cần thiết, Tân Sinh Giả phải tham gia vào cuộc chiến!

Phùng Dịch An cười nói:

- Mọi người không cần quá căng thẳng. Mọi chuyện không nghiêm trọng như mọi người tưởng đâu. Lại nói, nếu như xảy ra đại chiến, thành trì phía xa kia sẽ đưa con cháu quý tộc tới rèn luyện. Tất cả bọn họ đều là tinh anh, sẽ giúp đỡ chúng ta.

Mọi người ở đây nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.

- Phùng huynh tuần sơn lúc đêm khuya, sớm lại chạy tới truyền tin cho chúng ta, cực khổ rồi.

Hứa Nhạc Bình nói.

Phùng Dịch An xua tay:

- Hứa huynh nói gì vậy, chỉ là bổn phận mà thôi. Các ngươi yên tâm, nếu có mãnh thú, quái vật trong núi lao ra, phải bước qua xác của đám Tuần Sơn Giả chúng ta trước đã.

Hứa Nhạc Bình đích thân bưng lên một cái mâm lớn. Bên trong là một con Nham Dương đã nướng chín thơm lừng để chiêu đãi Phùng Dịch An.



Hắn cản mấy người muốn đứng dậy rời đi, nói:

- Mọi người ở lại, cùng uống với Phùng huynh vài chén đã.

Không khí trong phòng lập tức náo nhiệt.

- Ta nói các ngươi đừng lo. Lần này không chỉ thành chủ thống lĩnh khu vực này đích thân tới, ta nghe nói còn mời cao nhân từ phương xa nữa, sẽ không xảy ra nhiễu loạn đâu. Chủ yếu là đề phòng Nguyệt Trùng và Sơn Chủ khó lường xuất hiện thôi.

Sau vài chén rượu lót bụng, Phùng Dịch An tiết lộ không ít tin tức.

Tần Minh kinh ngạc, nghiêm túc lắng nghe. Hắn không thích rượu nặng, định uống chén trà nhưng lại đặt xuống, bởi ngoài trà đắng còn có kiến phơi khô lớn bằng ngón cái, thành phần của trà quá phức tạp.

Hứa Nhạc Bình cười nói:

- Tiểu Tần, nam nhân nhất định phải học cách uống rượu. Còn nữa, loại kiến đen này là thứ rất bổ dưỡng, tốt lắm đấy.

Phùng Dịch An nghiêng đầu nhìn qua, nói:

- Tiểu huynh đệ này nhìn còn rất trẻ, lại lạ mắt.

- Phùng thúc gọi ta Tiểu Tần là được.

Hứa Nhạc Bình giới thiệu:

- Đây là Tần Minh mới hơn mười sáu tuổi, vừa Tân Sinh thành công, là thiếu niên có tiền đồ nhất khu vực chúng ta đấy. Ta hy vọng hắn có thể đến thành trì học tập.

- Hạt giống tốt, lột xác ở độ tuổi hoàng kim là điều khiến người ta hâm mộ đấy.

Phùng Dịch An vô cùng xúc động nói.

Những người khác cũng tán thưởng, hâm mộ theo. Bọn họ biết rõ người nắm giữ căn cơ hoàng kim sẽ có tiềm lực lớn tới mức nào.

Đám người cùng chạm cốc, bầu không khí trong bàn rượu khá sôi nổi, Phùng Dịch An kể về một số chuyện kỳ lạ trong núi lớn.

- Các ngươi ở trong núi sâu từng gặp qua loại ruộng thần bí nào đó chưa? Tất cả hoa màu đều màu vàng kim, sương dày đặc cũng không che được, ánh sáng chói lòa phá tan bầu trời đêm tối đen. Rốt cuộc đó là lương thực của ai?