Độc Bộ Thành Tiên
Không ngờ chỉ một cây linh thảo đã tiết kiệm được một tháng khổ tu. Nếu có nhiều linh thảo hơn, bản thân có thể nhanh chóng đột phá Luyện Khí tầng hai.

Lão giả mặc hắc bào cùng vài người thường xuyên ra vào hạp cốc, dĩ nhiên cũng vì tìm kiếm linh thảo, nâng cao tốc độ tu luyện. Lão giả mặc hắc bào tạm thời chưa quay lại, ta liền có thể ra ngoài nhiều hơn một chút.

Lục Tiểu Thiên hưng phấn nói.

Tranh thủ buổi tối còn thời gian, Lục Tiểu Thiên rửa sạch mồ hôi trên người, thay một bộ quần áo khác.

Sau đó đến đan phòng luyện chế một lò Linh Thú Đan.

Ngày thứ hai, sau khi rải vài viên Linh Thú Đan vào hồ cho đám Ảnh Nghĩ ăn, Lục Tiểu Thiên dẫn Hắc Hùng ra khỏi động phủ.

Một người một thú đi lại trong màn sương trắng, cảm thụ từng tia linh khí trong hạp cốc, trong lòng thấy sảng khoái.

- Hống!

Hắc Hùng đại phát thần uy, một chưởng vỗ chết con heo rừng định đánh lén Lục Tiểu Thiên.

Đến buổi trưa, Lục Tiểu Thiên hơi đói bụng, liền tìm ít củi gỗ, dựng giá đỡ làm sạch sẽ, cạo lông, mổ bụng con heo rừng rồi treo lên giá nướng.

Lần xuất hành này Lục Tiểu Thiên đã sớm chuẩn bị, mang theo muối và một chút gia vị rắc lên thịt heo rừng. Không lâu sau, hương thơm của thịt ngập tràn.

Hắc Hùng nhìn miếng thịt heo trên giá đỡ, sốt ruột đi đi lại lại bên ngoài đống lửa, nước miếng chực trào ra khỏi miệng.



Nhưng lúc này, bốn phía đồng thời truyền đến từng hơi thở mạnh mẽ của dã thú.

Lục Tiểu Thiên nghe tiếng liền kinh ngạc nhìn qua, chỉ thấy xung quanh bụi cỏ gần đó có năm sáu con cự lang màu xám mang theo sát khí, thể hình to hơn gần gấp đôi lang bình thường.

- Đây là Yêu thú!

Lưng Lục Tiểu Thiên đổ mồ hôi lạnh. Sau khi tiến vào Luyện Khí kỳ tầng một, Lục Tiểu Thiên có thể cảm nhận được sự khác biệt giữa dã thú bình thường và Yêu thú.

Trên thân Yêu thú có khí tức sát phạt mà dã thú không có.

Hơn nữa, lúc này Lục Tiểu Thiên đã không còn như trước, dựa vào tiểu kiếm trong ngực, đơn đả độc đấu với dã lang cũng không sợ, nhưng không thể đối mặt với quần thể năm sáu con Yêu Lang này.

Cho dù hiện tại Lục Tiểu Thiên là Luyện Khí tầng một, nhưng không biết bất cứ pháp thuật công kích hay phòng ngự nào, cũng không biết võ kỹ, chỉ là thân thể mạnh mẽ hơn trước đây nhiều mà thôi. Càng đừng nói năm con cự lang trước mặt đều là Yêu thú.

Bất kỳ một con nào, Lục Tiểu Thiên cũng cảm nhận được trên thân cự lang có yêu khí ba động vượt qua hắn.

Nếu phân cấp độ tu luyện cho đám Yêu thú này, Lục Tiểu Thiên cảm thấy mấy con cự lang màu xám này đều là Luyện Khí kỳ tầng hai, cường đại hơn hắn nhiều.

Không đợi đám cự lang bao vây tới, Hắc Hùng đã rống lên rồi nhằm về phía con cự lang gần nhất đập tới. Với cân nặng hơn hai ngàn cân, Hắc Hùng điên cuồng chạy tới, khí thế thật sự rất kinh người.

- Ngao ô...

Một con cự lang bị đại chưởng thô to của Hắc Hùng đập trúng, thảm thiết kêu lên rồi bay ra ngoài hơn mười trượng, nặng nề rơi trên mặt đất, mất đi sinh tức.

- Xém chút nữa quên mất Hắc Hùng.



Lục Tiểu Thiên vỗ trán nói, rồi nhanh chóng lấy Linh Thú Hoàn từ trong ngực, miệng niệm chú ngữ muốn thử thu phục một con cự lang.

Một con cự lang há to miệng, phun ra một cái băng nhận hình trụ bắn về phía Hắc Hùng.

Nhưng trên da Hắc Hùng lóe lên một tầng quang mang màu vàng. Băng nhận đó bắn lên thân Hắc Hùng rồi phát ra một tiếng nổ lớn, nhưng giống như đâm vào thiết bảng, không thể tiến tới được.

Hống...

Hắc Hùng đứng thẳng người, lớn tiếng rít gào, mạnh mẽ áp chế sát phạt chi khí của đám cự lang, thân thể thô to đánh xuống, hùng trảo đập lên mặt đất.

Chợt một cây tiêm thứ màu vàng lại từ mặt đất dưới bụng một con cự lang mọc lên, trực tiếp đâm xuyên qua cơ thể con cự lang đó.

Sau đó liên tục hai con cự lang chết dưới trảo của Hắc Hùng, còn những con khác thì chật vật quay đuôi bỏ chạy.

Lục Tiểu Thiên chạy lên trước nhìn, trên mặt đất chỉ còn ba con cự lang. Hai con đã chết, một con bị đâm xuyên bụng, nghĩ cũng không cần phải nghĩ.

Lục Tiểu Thiên nhất thời có chút nản lòng, dù sao Hắc Hùng cũng không phải linh thú bản thân thu phục. Mà đẳng cấp của Hắc Hùng lại cao hơn bản thân nhiều, căn bản không thể khống chế được.

Hắc Hùng nghi hoặc nhìn theo động tác của Lục Tiểu Thiên, dùng móng vuốt đẩy con cự lang tới dưới chân hắn.

Sau đó nước miếng lại chảy, quay về phía miếng thịt nướng đang tỏa hương thơm phức, thân thể béo ục ịch vội vã đi quanh miếng thịt nướng.

Lục Tiểu Thiên không chút khách sáo gỡ miếng thịt heo rừng nướng xuống, quăng cho Hắc Hùng, sau đó lấy dao găm xử lý hai cái xác cự lang.

Nhìn thấy Hắc Hùng gặm từng mảng thịt lớn mà hắn quăng cho, Lục Tiểu Thiên ngồi chống cằm trên một tảng đá lớn trầm tư một lúc lâu, ánh mắt liền sáng lên.