Độc Bộ Thành Tiên
Sắc mặt lão giả hắc bào đau xót. Cái ô nhỏ này là linh khí cực phẩm, đi theo lão rất nhiều năm. Loại linh khí phòng ngự này vô cùng khó thấy, nhưng cũng không thể ngăn cản linh phù cấp bốn, tương đương với một kích của tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Chỉ duy trì vài hơi thở, liền triệt để hủy diệt.

Tuy nhiên, linh phù cấp bốn này đã dùng hết sức mạnh, lão giả cắn chặt răng, khống chế phi kiếm màu đen chém văng đám hỏa tiễn đang bắn tới.

Phi kiếm màu đen liên tục đánh văng hỏa tiễn đang bắn tới, trong không trung bạo phát ra từng đốm lửa.

Chỉ là tốc độ của lão giả hắc bào có nhanh hơn nữa, phi kiếm màu đen vẫn không thể chặn được hết. Sau khi đánh nát đa phần hỏa diễm, vẫn có hai cây lọt qua được, đâm lên người lão.

Ngực và chân truyền đến từng trận đau nhức, lão giả hắc bào lộ vẻ kinh hãi, liên tục điều động nguyên khí trong cơ thể để quấn lấy hai hỏa tiễn này.

Bùm bùm!

Không kịp né tránh, lão giả áo đen hét lên một tiếng đầy đau đớn khi trúng đòn, cả người lảo đảo mất thăng bằng. Cú đánh mạnh khiến chân trái ông bị thương nặng, khó lòng đứng vững.

Mũi tên găm thẳng vào ngực. Tuy đã bị nguyên khí trong cơ thể ông chặn bớt, nhưng vẫn để lại một vết thương sâu khiến khí tức hỗn loạn, sắc mặt nhanh chóng trở nên tái nhợt.

Thiếu phụ váy xanh nhìn thấy linh phù cấp bốn vẫn chưa giết được lão giả hắc bào, sắc mặt kinh hãi, quay người bỏ chạy.

Sắc mặt lão giả hắc bào vô cùng dữ tợn, trong miệng phun ra một chữ “chết”. Phi kiếm màu đen hóa thành hắc quang, đuổi theo thiếu phụ váy xanh.

Thiếu phụ váy xanh chưa chạy được bao xa, liền cảm thấy một cổ sát cơ mãnh liệt từ sau lưng truyền đến.

Trong lúc hoang mang, liền vung tay áo, dải lụa màu tím bay ra, quấn lấy phi kiếm màu đen.



Phi kiếm xoắn tít, chém dải lụa thành vô số mảnh vụn. Trong ánh mắt khó tin của thiếu phụ váy xanh, từ vai trái chém xéo xuống dưới, thân thể bị chia làm hai.

Lão giả hắc bào triệu hồi phi kiếm, gục trên mặt đất, há mồm thở dốc.

Lão nhịn đau cầm máu, nhưng thương thế trên người đã vượt quá dự liệu của lão.

Đối với đám Ảnh Nghĩ đã bay tứ tán, chỉ có thể triệu hồi lại hai ba mươi con. Sau khi gắng sức hái xuống Tử La Tham, lão nhìn thấy sương mù trong hạp cốc đã biến mất hơn phân nửa. Cho dù có dị bảo, nhưng sau khi trải qua một trận chiến thảm liệt với trạng thái hiện giờ, cũng không thể nào nhúng tay vào được nữa.

Tốt nhất là về động phủ tu dưỡng một đoạn thời gian rồi nói.

Trong không gian mênh mông, sương mù mơ hồ, một đoàn ý thức hư vô như con ruồi không đầu bay tới bay lui ở nơi đây. Xung quanh đều bị bao phủ trong làn sương mù, nhìn không thấy điểm cuối.

- Ta là ai?

- Đây lại là nơi nào, tại sao ta lại ở nơi đây?

Ý thức hư vô bay qua bay lại trong sương mù. Không biết trôi qua bao lâu, ngoại trừ sương trắng, thì cái gì cũng không có.

Nó cảm thấy vô cùng cô độc, muốn lớn tiếng nói. Ý thức làm ra một động tác mở miệng, lại phát hiện bản thân không thể phát ra tiếng.

Một tia sét màu vàng thô dày như chậu nước lướt qua, tiếp theo là chấn động tựa như động đất, dường như sương mù bị tia sét thô to ấy chẻ đôi.

Nó cuối cùng có thể nhìn thấy đồ vật khác ngoại trừ sương mù, điều này khiến nó vô cùng kinh hỉ. Chỉ là tia sét màu vàng mang đến khí tức uy nghiêm, còn có uy năng hủy diệt trời đất.



Nó cảm thấy chỉ cần bản thân bị dính phải, bị tia sét màu vàng đó đánh trúng, liền sẽ tiêu tan, cái gì cũng không lưu lại. Đây chính là một loại sợ hãi từ bản năng.

Chấn động giống như thiên băng địa liệt vẫn đang tiếp diễn, nó cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Âm ba chấn động tới nó, mơ hồ.

Không biết qua bao lâu, Lục Tiểu Thiên từ trong mơ hồ tỉnh lại, kinh ngạc nhìn thế giới sáng lạn trước mắt. Lại có vài phần giống như hạp cốc trước đây, chỉ là mặt đất sạch sẽ không có cỏ dại, chỉ có đất và đá.

Bốn phía bị bao phủ bởi một tầng sương mù nhàn nhạt. Tuy rằng không dày đặc như ở hạp cốc, nhưng vẫn không nhìn thấy được bao xa.

Bản thân sao lại về tới trong hạp cốc rồi, không phải ở trên bình dài nhỏ trên đoạn nhai sao?

Lục Tiểu Thiên nghĩ tới vấn đề này, nhất thời cảm thấy có chút kỳ quái. Nhưng khi nhìn xuống lại phát hiện bản thân lại nằm cách mặt đất hơn một trượng, bản thân lại một mực lơ lửng bên trên.

Bản thân có phải chết rồi không? Hiện tại đang là trạng thái linh hồn ư? Lục Tiểu Thiên cảm thấy kinh ngạc. Trong lòng vừa lay động, liền bay ra xa hơn mười trượng, tốc độ cực nhanh.

Hắn quyết định phải tìm hiểu nơi đây là một nơi như thế nào. Nhưng sau khi bay đi một lúc liền gặp phải một tầng quang mạc mong manh, trong suốt như là kết giới.

Hắn cũng không cảm thấy có chút ngăn trở nào, một chốc liền xuyên qua.

Chỉ là vừa xuyên qua kết giới, Lục Tiểu Thiên liền cảm thấy một cỗ hấp lực cường đại truyền đến, kéo xé thân thể hắn. Một trận đau đớn tận xương cốt khiến Lục Tiểu Thiên hét lớn, tựa hồ thân thể bị cỗ hấp lực này xé nát.

Cỗ hấp lực này quá lớn, không cho Lục Tiểu Thiên có thể phản kháng.

- Lẽ nào thật sự phải chết sao?

Trong lòng Lục Tiểu Thiên tuyệt vọng. Ngay lúc này, sương mù xung quanh cuộn trào, bay về phía Lục Tiểu Thiên, bao phủ lấy nguyên thần của hắn, hình thành một đoàn sương mù hình tròn.