Xích Tâm Tuần Thiên
Nhưng Công Dương Bạch chỉ vừa nói đến đây liền ngậm miệng, không kịp nói hết lời đã cầm thủ cấp Tả Quang Liệt lên, quay người phi độn về phía xa.

Bởi vì nam tử áo trắng kia đã chuyển ánh mắt sang người ông ta.

Tóc, lông mày thậm chí là cả khóe môi của y đều có kiếm khí sắc bén. Ánh mắt y bình thản như thường.

Nhưng trong sự bình thản này lại mang theo khí thế khiến người ta phải sợ hãi run rẩy.

Y quả thực sẽ lấy mạng người, bất kỳ ai mà không màng tới nguyên nhân là gì.

Vô luận là nhân vật thiên tài nhận truyền thừa từ cổ lão của Thánh điện Bách gia hay là một số ít huyết mạch danh môn.

Không ai dám hỏi gì, không người nào dám nhiều lời nửa chữ.

Chỉ có từng bóng lưng hốt hoảng lao về phía xa.

Lúc Tả Quang Liệt chết đi, hỏa chủng Chúc Dung trong cơ thể hắn cũng không tiêu tán, mà còn chậm rãi bành trướng. Sức mạnh này không phải thứ Tả Quang Liệt có thể khống chế, hắn chỉ là một cái kíp nổ, một chất dẫn, dùng thiên tài cùng sự quyết liệt của bản thân để sức mạnh vĩ đại của chân thân Chúc Dung có thể phát tiết ra trong một thoáng, một chốc ở thế giới này.

Nam tử áo trắng giống như không hề hay biết, chỉ tiện tay cầm lấy chiếc lệnh bài màu đen treo ở trước người, bình tĩnh nhìn nó chăm chú.

Lệnh bài màu đen kia yên lặng thật lâu, mới có một giọng nói tràn ngập bá khí vang lên, có điều, trước mặt Lý Nhất lại dường như có chút bất đắc dĩ.

“Thanh toán xong.”

Vừa dứt lời, lệnh bài dường như được làm từ chất liệu phi phàm này không thể chịu nổi giọng nói kia, trong chớp mắt đã vỡ tan thành vô số mảnh màu đen, trượt ra khỏi giữa những ngón tay y, rì rào rơi xuống.

Mãi đến khi tất cả đạo giả đã rời đi, lệnh bài trong tay cũng vỡ nát, Lý Nhất mới hơi nghiêng đầu nhìn về phía hỏa chủng Chúc Dung đang bành trướng kia.

Hắn duỗi cánh tay cánh tay thon gầy, trắng nõn ra, năm ngón tay khép chặt lại.

Nhẹ nhàng hô: “Bùm!”

Lúc năm ngón tay mở ra, cũng là lúc hỏa chủng Chúc Dung nổ tung!



Một luồng sức mạnh vô hình trói buộc trận bạo tạc này, làm nó không cách nào khuếch tán, chỉ khiến thi thể Tả Quang Liệt không còn hình người.

Ngọn lửa đỏ nở rộ trong mảnh thiên địa nhỏ bé này, trở nên chói mắt trong thoáng chốc, chiếu sáng cả một vùng. Sự mỹ lệ đến cực hạn này, chỉ có mình y thưởng thức.

Lý Nhất hơi nhếch khóe môi lên, nhưng chỉ trong chớp mắt liền tiêu tán đi.

Pháo hoa đã hết.

Y chẳng thèm để ý xem Tả Quang Liệt còn lại gì, cũng chẳng hề lưu luyến chút nào, thân hóa thành một luồng kiếm sáng chói, chớp mắt đã đi xa.

Trước mặt tu giả cường đại thì, Trang quốc chỉ nhỏ yếu chẳng xá gì. Đối với Trang quốc 3000 dặm mà nói thì thành Phong Lâm cũng nhỏ bé như khoảng không có thể thấy trước mắt. Mà đối với chính thành Phong Lâm nho nhỏ, thì vùng ngoại ô này cũng đã bị người ta quên lãng từ lâu.

Trong đạo quán đã bị tàn phá này, không phải không có người.

Nhưng đó chỉ là một tên ăn mày mệnh nặng quấn thân, đang nằm chờ chết.

Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để chờ đón cái chết, cũng đang chờ tử vong giáng lâm, nhưng trên thực tế hắn vẫn chưa chết, từ đầu tới cuối đều “Nghe” trận chiến đấu tuyệt luân này.

Khi chiến đấu kết thúc, mọi thứ trở về yên tĩnh.

Hắn còn sống.

Hắn hẳn là may mắn, nhưng từ may mắn này chẳng hề đúng thực tế với hắn. Quần áo hắn tả tơi, thân thể khô gầy, thần sắc yếu đuối bệnh tật, thậm chí đến cả hô hấp cũng lúc có lúc không. Những thứ này đều đang nói lên rằng hắn vô cùng bất hạnh.

Nhưng, dù sao, hắn vẫn còn sống.

Hắn nghĩ nghĩ, cố gắng xoay người một cái, cố gắng loạng choạng đứng lên.

Cuối cùng, cũng đứng lên được.

Hắn lết từ chiếc bàn thờ trong đạo quán ra ngoài, tổng cộng có 137 bước.

Từ cổng đạo quán đến trước thi thể Tả Quang Liệt, tổng cộng là 324 bước.



Tên ăn mày yên lặng đếm từng bước chân mà hắn xê dịch được, càng không ngừng tự nói với mình, phải nhanh lên.

Sắp đến rồi.

Mỗi một khối cơ bắp toàn thân hắn đều đang kêu gào phản đối, đều đang run rẩy.

Chẳng ai biết hắn lấy sức mạnh từ đâu để tiến lên.

Dù hắn có nghị lực kinh người cũng chẳng ai xem.

Hiện giờ, hắn đứng trước thi thể Tả Quang Liệt, trận bôn ba này cuối cùng cũng đã đến điểm cuối - dù chẳng ra hình dạng người.

Hắn chậm rãi, chậm rãi ngồi xổm xuống, ngồi xổm quá phí sức, cho nên hắn dứt khoát ngồi xuống.

Hắn bị bệnh rất nặng, từ khuôn mặt đầy vết bẩn khó phân biệt được ngũ quan kia, vẫn có thể thấy rõ sắc trắng do cơ thể yếu đuối hư nhược gây ra.

Tay của hắn thậm chí cũng đang run rẩy.

Run rẩy tìm tòi lục lọi ở thi thể Tả Quang Liệt.

Thật khó để phân biệt đó là cơ thể người hay của một loại kim loại nào đó...

Một cái bình nhỏ!

Hắn phát hiện ra một cái bình ngọc chỉ còn lại một nửa.

Miệng bình đã bị nổ nát, chỉ còn lại nửa trong chiếc bình.

Tên ăn mày đè nén tiếng thở dốc thô nặng của mình, cầm chiếc bình ngọc tới trước mặt.

Khi hắn nhìn thấy trong bình vẫn còn sót lại một viên đan dược tròn màu đen, hô hấp như bị ngưng trệ.

Hắn nhận ra được, đó chính là viên đan dược mà hắn mong chờ ngày đêm, đã từng đạt được nhưng cuối cùng lại mất đi, Khai Mạch Đan!