Thiên Đạo Thư Viện 2 Thiên Mệnh Vĩnh Hằng
Thiên phú thánh phẩm, không nói là độc nhất vô nhị nhưng cũng không sai là bao. Với thiên tư như vậy, đổi lại là người khác, chắc chắn đã sớm vênh váo tự mãn. Thế nhưng, vị “chưa được thu nhận” này lại không hề có chút động tĩnh gì, thậm chí biểu cảm cũng giống như bao người khác, không có bất kỳ điều gì đặc biệt.

Trạng thái tinh thần cam tâm nhún nhường này khiến người ta khâm phục.

Chỉ là... Một mực nhún nhường như vậy, cũng không phải chuyện hay.

Thiên tài như vậy, lẽ ra phải tìm ra và bồi dưỡng trọng điểm, nhưng cứ mãi không tìm thấy thì còn làm được gì?

Sau khi tìm kiếm thêm một lát mà vẫn không tìm ra, Vu Vân Châu không khỏi nói:

- Viện trưởng, nhân phẩm của người này quá tốt, quá khiêm tốn, ta sợ hôm nay không tìm ra được, ngày mai sẽ không đến nữa, học viện lại tổn thất một vị thiên tài siêu cấp chân chính.

- Đây cũng chính là điều ta lo lắng.

Lục Minh Nhung gật đầu.

Rõ ràng có thiên phú này, nhưng với nhiều lão sư như vậy, họ lại chưa từng nghe đến, thậm chí còn không được chọn vào danh sách top 3000... Chắc hẳn phải cố gắng che giấu đến mức nào mới làm được vậy?

Sự không tranh với đời này, cho dù là hắn, cũng tự than không bằng.

- Viện trưởng, ta có một ý tưởng, không biết có nên nói hay không!

Đúng lúc này, nhị trưởng lão Ngô Lưu Vân nói xen vào.

Lục Minh Nhung:

- Nói đi!

Ngô Lưu Vân nói:

- Bất kể vị thiên tài này vừa rồi ở ngoài sân hay trong sân, chỉ cần không phải học viên trước kia của chúng ta, đến Nguyên Trì Sơn một lần chẳng phải sẽ biết là ai sao?

- Không sai!

Mắt Vu Vân Châu sáng lên.

- Nguyên Trì Sơn có thể kiểm tra xem Nguyên Trì có vững chắc hay không. Người này đã có thể hấp thu hơn vạn đạo Thiên Mệnh Nguyên Lực, Nguyên Trì chắc chắn vô cùng cường đại. Chỉ cần bước vào, chắc chắn có thể dẫn phát dị tượng...

Nguyên Trì Sơn là một loại khí cụ dùng để kiểm tra sự vững chắc của Nguyên Trì trong học viện. Chỉ cần Nguyên Võ Giả bước vào, sẽ phóng thích ánh sáng chói mắt với màu sắc khác nhau, đại diện cho cấp bậc vững chắc khác nhau.

Tình huống bình thường chia làm ba loại: đỏ, vàng, xanh lá.

Ánh sáng đỏ đại biểu cho Nguyên Trì vững chắc, vàng là nửa vững chắc, xanh lá là yếu nhất.

Đương nhiên, không phóng thích ánh sáng nghĩa là Nguyên Trì vẫn chưa mở ra.

- Làm như vậy! Ta xem hắn còn nhún nhường thế nào.

Lục Minh Nhung cười ha hả.

Hắn luôn không thích học sinh kiêu căng, nhưng quá nhún nhường cũng khiến hắn đau đầu.

- Vậy ta tuyên bố.

Có được sự đồng ý của viện trưởng, Vu Vân Châu không do dự nữa, nhìn quanh, giọng nói lanh lảnh vang vọng khắp nơi:

- Chư vị, học viện lâm thời quyết định, gia tăng khảo hạch Nguyên Trì Sơn. Mỗi người đều phải kiểm tra, xin nghe theo sự dẫn dắt của các sư phụ, không được hoảng loạn...

- Nguyên Trì Sơn?

Không phải là sau khi hấp thu xong Thiên Mệnh Nguyên Lực mới có tư cách làm như vậy sao? Sao lại bắt đầu trực tiếp rồi?



Tình huống bình thường là sau khi hấp thu xong Thiên Mệnh Nguyên Lực để củng cố Nguyên Trì mới tiến hành khảo hạch tương tự. Đây là còn chưa kiểm tra xong... Giống như vào trường mà chưa bắt đầu đi học đã phải thi, có phải hơi nhanh không?

Không chỉ mọi người nghi hoặc, ngay cả Mạc Nhan Tuyết cũng cảm thấy khó hiểu. Nàng lúc này đã hội tụ với đám người Trương Huyền, Dư Tiểu Ngư, Dư Phong, ngơ ngác nhìn nhau, không biết học viện đang làm gì.

- Vừa rồi ta nghe có người nói, hình như là... Xuất hiện một vị thiên tài siêu cấp, đến Nguyên Trì Sơn, có phải là muốn kiểm tra ra đối phương không?

Tin tức của Dư Phong khá nhanh nhạy, anh ta giải thích một chút.

- Thiên tài siêu cấp?

Mặt Mạc Nhan Tuyết bớt nhăn hơn.

- Nói như vậy thì còn nghe được, chẳng trách viện trưởng nói muốn thu đệ tử thân truyền, chắc cũng nhắm vào vị này.

- Thật hy vọng được trở thành vị thiên tài được viện trưởng coi trọng...

Dư Tiểu Ngư gật đầu, trong mắt đầy vẻ khát khao. Vừa dứt lời, cô chú ý thấy Mã Phu cách đó không xa:

- Trương Huyền, sao ngươi cũng tới trước lôi đài, chẳng lẽ cũng muốn tu luyện à?

- Ta muốn tu luyện, đáng tiếc không có công pháp...

Vẻ mặt Trương Huyền tỏ ra xấu hổ.

Đường đường là Vạn Thế Chi Sư, đi đến đâu cũng được người ta coi là thiên tài tuyệt đỉnh, vậy mà giờ đây lại ngay cả Nguyên Trì ở đâu cũng không tìm được, nghĩ thôi cũng thấy có chút tự ti...

- Một lần cũng chưa từng tu luyện?

Lúc này Dư Tiểu Ngư mới có phản ứng, nhìn về phía Mạc Nhan Tuyết:

- Tuyết Nhi, ngươi cũng quá keo kiệt rồi. Vẫn là câu nói đó... Bán hắn cho ta, để ta truyền thụ.

- Không cần, hạ nhân của ta, tự ta sẽ xử lý.

Lắc đầu, Mạc Nhan Tuyết lấy ra một quyển thư tịch từ trong lòng, đưa tới:

- Đây là Hồng Sơn Tầm Trì Pháp của Mạc gia chúng ta, coi như phần thưởng cho lúc trước ngươi tỷ thí với Liễu Minh Nguyệt. Ngươi có thể xem mà học trước, có gì không hiểu thì cũng có thể hỏi.

- Cái này... Vậy 100 nguyên tệ thì sao?

Vẻ mặt Trương Huyền tỏ ra rối rắm.

Tuy rất muốn có công pháp, nhưng tiền cũng rất quan trọng.

Không ngờ lúc này, đối phương vẫn còn rối rắm, Mạc Nhan Tuyết nhíu mày:

- Công pháp hay là nguyên tệ, tự ngươi chọn.

- Đại tiểu thư, có thể để ta xem bản bí tịch này một chút rồi mới quyết định không? Yên tâm, ta không mở ra đâu.

Do dự một chút, Trương Huyền nói.

- Được.

Vốn là định tặng cho đối phương, Mạc Nhan Tuyết cũng không để ý.

Trương Huyền tiếp nhận thư tịch, trong khoảnh khắc ngón tay chạm vào thư tịch, trong lòng khẽ hô lên.

- Chỗ thiếu hụt.

Ầm!

Thiên Đạo Đồ Thư Quán sáng tối luân phiên, năng lực của Thiên Đạo Hữu Khuyết vận chuyển, một quyển thư tịch đã hấp thu Thiên Mệnh Nguyên Lực, chữ viết bên ngoài đột nhiên biến đổi, năm chữ to hiện lên trên bìa sách: Hồng Sơn Tầm Trì Pháp.



- Là hoán đổi thư tịch chứ không phải sinh thành...

Nhìn một cái, Trương Huyền bừng tỉnh đại ngộ.

Thiên Đạo Đồ Thư Quán lúc trước, chỉ cần tiếp xúc với thư tịch, liền sẽ sinh thành một quyển sách giống hệt và đánh dấu chỗ thiếu hụt. Nhưng phải là sách hấp thu Thiên Mệnh Nguyên Lực, mới có thể hoán đổi.

Xem ra đồ thư quán lúc này, tuy đã kích hoạt, nhưng vẫn còn rất yếu ớt.

Không có thời gian suy nghĩ về những điều này, ánh mắt Trương Huyền lộ ra vẻ tiếc nuối, cuối cùng vẫn lắc đầu, trả lại bí tịch đó:

- Đại tiểu thư, ta suy nghĩ kỹ rồi, hay là... Lấy 100 nguyên tệ đi.

- Có thể tu luyện, trở thành Nguyên Võ Giả, lại muốn kiếm 100 nguyên tệ, chính là rất đơn giản...

Thấy hắn lựa chọn như vậy, Dư Tiểu Ngư không nhịn được nói.

- Ta đã nghĩ kỹ rồi...

Trương Huyền chắp tay.

- Bỏ qua lần này, ta sẽ không cho ngươi cơ hội thứ hai đâu.

Ánh mắt Mạc Nhan Tuyết lạnh lùng.

- Vâng.

Trương Huyền gật đầu.

- Hừ!

Lười chẳng muốn nói nhiều nữa, Mạc Nhan Tuyết lấy ra một trăm nguyên tệ, thuận tay ném tới.

Còn tưởng rằng đối phương sẽ tiến tới, ham học hỏi, ầm ĩ nửa ngày hóa ra chỉ là loại tham tiền mê muội.

Lập tức, hảo cảm vừa sinh ra đã tan thành mây khói.

Đúng là bùn nát không thể đắp tượng.

- Đa tạ đại tiểu thư.

Trương Huyền lại mừng rỡ khôn xiết.

Thư tịch đã được Thiên Đạo Đồ Thư Quán chép lại, có lấy cũng chẳng có ý nghĩa gì? Đương nhiên là phải lấy tiền rồi.

- Kỳ thật, hắn lựa chọn như vậy, mới là chính xác nhất...

Thấy muội muội và Mạc tiểu thư đều có chút khó hiểu, Dư Phong nói:

- Tuổi của vị Trương huynh này đã vượt quá hai mươi, kinh mạch trong cơ thể đã thành hình thì không nói, cho dù tìm được Nguyên Trì, đợi đến khi mở được, cũng không biết là đến năm nào tháng nào. Điểm mấu chốt là tài nguyên cần thiết, với thân phận của hắn mà muốn gom đủ, còn không biết phải mất bao lâu... So với ký thác vào một hy vọng mờ mịt, còn không bằng lấy thứ đang cần.

- Cũng đúng.

Dư Tiểu Ngư giật mình.

Mạc Nhan Tuyết nhíu mày, cuối cùng không nói gì.

Nói như vậy thì cũng đúng.

Tuổi lớn, tiềm lực sẽ nhỏ đi rất nhiều. Sinh thời có thể mở được Nguyên Trì hay không cũng rất khó nói. Tên gia hỏa này mặc dù không có chí khí gì, nhưng cũng tính là tự hiểu lấy mình.

- Đi thôi, đến Nguyên Trì Sơn kiểm tra, xem vị thiên tài nào có thể khiến viện trưởng phải nhắc tới rốt cuộc là ai...

Không rối rắm những chuyện này nữa, Mạc Nhan Tuyết nhấc chân tiến về phía trước.