Quang Âm Chi Ngoại
Trong chớp mắt, Hứa Thanh nhanh chóng quay lại phía sau.

Hắn nhìn thấy ngoài tám trượng, có bảy người ở các vị trí khác biệt, đang tản ra áp sát tới mình.

Bảy người này đều là người trưởng thành, nữ có nam có, quần áo bằng da là chủ yếu, màu xám tro, treo rất nhiều túi da.

Trên thân mỗi người đều có binh khí, đứng tách nhau ra.

Trong đó ba người cầm cung, hai người cầm đao, hai bên đều không đưa phía sau lưng cho đối phương, bộ dáng giống như có phòng bị lẫn nhau.

Còn có một người đeo bao tay, tự mình đi về phía trước, vị trí ở giữa tất cả mọi người.

Về phần người phát ra giọng nói âm dương quái dị vừa này, là một nam tử thân thể cao lớn cường tráng.

Người này vác chiến phủ khổng lồ, cũng cách Hứa Thanh gần nhất.

Thân thể của gã cực kỳ vạm vỡ, trên mặt có vết sẹo dữ tợn, lại còn có râu ria dài, giờ phút này trong mắt gã mang theo tàn nhẫn, vừa nhe răng cười vừa cất bước, rất nhanh đã tới gần Hứa Thanh.

Hết thảy những thứ này, sau khi Hứa Thanh quét mắt qua một cái liền có suy đoán.

Con ngươi hắn thu nhỏ lại, trong đầu lập tức phân tích ra những người này không giống như một nhóm chặt chẽ, mà như tổ đội tạm thời.

Điểm này từ chỗ đứng cùng dáng vẻ đề phòng lẫn nhau của bọn họ là có thể nhìn ra.



Hơn nữa thân phận của những người này, Hứa Thanh cũng đoán được, bọn họ... Đều là Thập Hoang Giả!

(Thập Hoang Giả: Người nhặt rác, người nhặt ve chai)

Nam Hoàng Châu không thiếu Thập Hoang Giả, bọn họ phần lớn đều vô cùng hung tàn, không thể nói đạo lý hay thương lượng, hết thảy đều là bộc lộ trần trụi của thế giới mạnh được yếu thua.

Hiển nhiên là do huyết vân trong Cấm khu dừng lại, kết giới mở ra, Thập Hoang Giả bốn phía bị thu hút chen chúc đến.

Đối với bọn họ mà nói, mặc dù Cấm khu nguy hiểm, nhưng sinh tồn giống như đi trên lưỡi đao, trong thành trì trống không ẩn chứa tài nguyên, đủ để cho bọn họ đỏ cả mắt.

Cho dù phần lớn vật tư bị ô nhiễm, nhưng vẫn có đồ vật có giá trị.

Suy nghĩ trong lòng nhanh chóng chuyển động, thân thể Hứa Thanh nhoáng một cái, nhảy qua một bên chạy đi.

Thế nhưng đại hán ở gần thấy Hứa Thanh muốn chạy, vẻ hung tàn trong mắt càng đậm, nhe răng cười, lộ ra vẻ khát máu.

- Muốn chạy? Ta thích nhất là hành hạ loại oắt con như ngươi đến chết, vật phẩm trong túi da của ngươi có lẽ cũng không ít, Lôi đội, tiểu tử này cho ta đi.

Trong mắt tên đại hán lộ ra vẻ tàn nhẫn, sát ý giống như có thể từ trong con mắt tràn ra, hình thành uy hiếp, phối hợp với thân hình cao lớn cùng với chiến phủ tạo ra cảm giác áp bách cực lớn.

Giờ phút này gã nhanh chóng vọt tới, tay phải vung chiến phủ lên, ném về phía con đường Hứa Thanh muốn nhảy tới.

Vù vù, chiến phủ mang theo tiếng xé gió, đột phá khoảng cách giữa hai bên, ngay lập tức từ không trung phóng tới gần.

Khí lực của đại hán rất lớn, động tác cũng không chậm, nhưng tốc độ Hứa Thanh nhanh hơn, hầu như trong nháy mắt khi chiến phủ bay đến, thân thể của hắn chợt tăng tốc tránh qua bên cạnh.



Chiến phủ bay qua trước mặt hắn, gào thét bay xa.

Gió thổi bay qua trên mặt Hứa Thanh, thổi bay tóc tai tán loạn của hắn lên một chút, lộ ra hai mắt lạnh lùng như sói dưới mái tóc.

Trong nháy mắt tiếp theo, thân thể Hứa Thanh thuận thế cuộn mình một cái trên mặt đất, cũng không chạy trốn, mà đến phụ cận đại hán, tay phải giơ lên, một que sắt đen nhánh hiện ra trong tay.

Mượn nhờ ưu thế thân thể không cao bằng đối phương, cả người Hứa Thanh nhảy lên, cây que sắt trong tay từ bên dưới đâm lên, đâm thẳng về phía cái cằm của tên đại hán!

Hết thảy đều quá nhanh, thân thể Hứa Thanh gầy nhỏ, cùng với cử động muốn chạy trốn lúc trước, đều tạo thành che giấu cho lần xuất thủ này của hắn, thế cho nên đại hán ở trong một cái chớp mắt đó đã có cảm giác đối mặt với nguy cơ sinh tử.

Nhưng gã dẫu sao cũng có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, sắc mặt đại biến, nửa người trên ngửa ra phía sau, hiểm lại càng hiểm tránh đi que sắt, nhưng trên cằm vẫn bị kéo lê một vết máu.

Còn không đợi gã tức giận, thần sắc Hứa Thanh lạnh lùng, một kích không trúng, tay trái rút con dao găm từ bắp chân ra.

Ngay khi đại hán này ngửa nửa người trên về phía sau, hắn thuận thế cúi người vung dao găm, hung hăng đâm vào mu bàn chân phải của đại hán.

Phập… dao găm xuyên thấu giầy rơm, xuyên thấu máu thịt, trực tiếp đâm vào trong đất bùn!

Thần sắc tên đại hán vặn vẹo, cảm giác đau đớn kịch liệt chạy khắp toàn thân, tiếng kêu thê lương thảm thiết bỗng nhiên truyền ra, vừa định phản kích, nhưng Hứa Thanh quá mức linh hoạt, ra tay xong liền rút lui tới một bức tường đổ gần đó che chắn cho bản thân, cả người đợi ở đó, vận sức chờ phát động.

Ánh lửa lay động che trước mặt của hắn, làm cho cả người hắn thoạt nhìn có chút sáng tối chập chờn, thế nhưng ánh mắt tương tự như sói kia, thì ngay cả ánh lửa cũng không cách nào che lấp, ánh mắt mang theo cảnh giác và hung ác nhìn những Thập Hoang Giả ở xung quanh.

Hết thảy phát sinh quá nhanh, tuổi tác cùng hình thể của Hứa Thanh có tính mê hoặc rất cao, thế cho nên không ít người trong nhóm Thập Hoang Giả khinh thường, không kịp phản ứng.

Giờ phút này trong mắt nhao nhao lộ ra hung mang, ánh mắt của ba người cầm cung trở nên bén nhọn, lập tức kéo cung.