- Vật này...
Trong mắt Hứa Thanh lộ ra ánh sáng mãnh liệt, trong đầu hiện ra thi thể hoàn hảo không bị hao tổn gì trước khi bị hắn lấy mất viên thủy tinh màu tím đi.
- Có thể làm cho thi thể hoàn hảo không hao tổn gì, có thể để cho thương thế nhanh chóng khỏi hẳn?
Hứa Thanh nắm viên thủy tinh màu tím trong tay thật chặt, trái tim đập mạnh nhìn quanh bốn phía.
Mặc dù hắn biết nơi đây có lẽ không có những sống khác, nhưng vẫn bởi vì nhặt được chí bảo, liền theo bản năng cảnh giác xung quanh.
Giờ phút này càng không thể lưu lại, hắn dùng tốc độ nhanh nhất chạy đi, thẳng đến khi tới cái động đất ẩn núp của bản thân.
Trên đường hắn mơ hồ phát hiện, thương thế của mình chẳng những đang nhanh chóng khép lại, ngay cả thân thể mỏi mệt, hình như cũng giảm bớt đi rất nhiều.
Trước kia nếu hắn chạy nhanh như thế này, ước chừng nửa canh giờ liền cần nghỉ ngơi một chút, bây giờ đã sớm qua nửa canh giờ, nhưng hắn cảm thấy toàn thân ấm áp, thể lực giống như còn dồi dào.
Thậm chí trên đường quay về, hắn còn thuận tay bắt một con chim.
Hắn không giết chết, mà đánh ngất nó, bởi vì vật còn sống thì có thể bảo tồn càng lâu.
Cho dù làm xong những thứ này, thì thời gian hắn quay về động đất vẫn giảm đi rất nhiều. Cách trời tối vẫn còn dư một khoảng thời gian, hắn đã xa xa thấy được động đất của mình.
Tâm tình của Hứa Thanh cực kỳ tốt, nhưng hắn không lơ là sơ suất.
Bởi vì hắn biết rõ, Thần Linh mở mắt, Cấm khu liền thành lập, trong phạm vi Cấm khu này, ngoại trừ dị thú thức tỉnh, ban đêm còn có tồn tại quỷ dị xuất hiện.
Hắn ở trong xóm nghèo nghe người ta nói, biết rõ trong thiên địa có rất nhiều nơi mà tử vong chiếm đa số, sẽ hình thành loại quỷ dị này.
Như những tiếng cười hay tiếng thét bên ngoài vào ban đêm, chính là do loại tồn tại này phát ra.
Mà đối với chủng loại này, mọi người đều có một nhận thức là chớ nhìn, chớ sờ, chớ gặp.
Mặc dù lúc trước hắn trải qua, những tồn tại kia đều xuất hiện vào bên đêm, nhưng Hứa Thanh không dám xác định, chúng nó có thể thỉnh thoảng qua lại vào ban ngày hay không.
Vì vậy tốc độ của hắn không giảm chút nào, rất nhanh liền tới gần động đất, lóe lên một cái liền chui vào, lấp kín khe hở ngoài động đất.
Sau đó hắn khoanh chân ngồi xuống, mở ra thứ mà bàn tay mình đang nắm chặc.
Ánh sáng màu tím từ lòng bàn tay hắn tản ra, chiếu rọi nơi động đất nhỏ bé này, dưới tia sáng kia, gương mặt cùng ánh mắt của Hứa Thanh cũng biến thành màu tím.
Hắn nhìn không chuyển mắt, ngắm nhìn viên thủy tinh màu tím trong lòng bàn tay.
Viên thủy tinh này có hình dáng dài mảnh, lớn như ngón tay của hắn, bên trong có hình dáng của những sợi nhỏ, mà ánh sáng màu tím, chính là do những sợi nhỏ kia phát ra.
- Khép lại miệng vết thương sao...
Hứa Thanh quan sát hồi lâu, cởi bỏ quần áo nhìn vết thương trên ngực mình, phát hiện miệng vết thương đã khép lại chín phần.
Một bộ phận còn dư lại, giống như không cần chờ quá lâu, liền có thể hoàn toàn khỏi hẳn, thậm chí ngay cả vết sẹo xung quanh cũng biến mất.
Lại liên tưởng mình một đường chạy về, cảm giác mệt giỏi giảm đi rất nhiều so với trước kia, nội tâm Hứa Thanh đại khái đã có phán đoán sơ bộ về viên thủy tinh màu tím này.
Tác dụng của vật này, rõ ràng chính là khôi phục.
Khôi phục thương thế, khôi phục thể lực, khôi phục sinh cơ!
- Không biết còn có... công hiệu nào khác nữa hay không.
Hứa Thanh thì thào, trong mắt lộ vẻ suy tư.
Hắn không biết viên thủy tinh màu tím này phải chăng có liên quan tới Thần Linh mở mắt ra hay không, nhưng đại khái hình như là thế.
Nhưng vô luận như thế nào, thì đây cũng là một chí bảo, ít nhất Hứa Thanh từ nhỏ đến lớn, còn chưa từng nghe nói có vật phẩm gì, có thể khôi phục sức khỏe kinh người như thế.
Nếu để vật phẩm này bên người, thì người sử dụng chẳng khác gì có được tính mạng thứ hai.
Nhưng Hứa Thanh rất rõ ràng, bây giờ bản thân có thể có vật này, là bởi vì trong thành trì trừ mình ra thì không có những người khác sống.
Mà một khi huyết vân kết thúc, sau khi mình đi ra... Bảo vật như vậy, hắn có lẽ sẽ không thể bảo hộ.
Cho nên phương pháp duy nhất, chính là giấu viên thủy tinh màu tím này đi...
Hứa Thanh trầm ngâm một lát, mắt nhìn con chim bị mình đánh hôn mê bắt về, giơ tay lên cầm tới.
Hắn nắm chặt mỏ khiến cho nó không cách nào phát ra âm thanh, sau đó rút dao găm trên chân ra, trực tiếp vạch một vết thương trên người con chim.
Trong sự vùng vẫy của con chim, Hứa Thanh nhét viên thủy tinh màu tím kia vào.
Sau đó mắt không nháy tập trung chú ý.
Chỉ thấy đầu con chim mới đầu vẫn còn vùng vẫy, nhưng rất nhanh ở bốn phía giống như có mạch nước ngầm chuyển động. Linh năng dường như bị thu hút đến, thậm chí so với lúc Hứa Thanh tu luyện, linh năng còn nhiều hơn không ít, sau đó bay thẳng đến trong cơ thể con chim.
Mà con chim cũng lập tức vùng vẫy mạnh hơn trước rất nhiều, lấy lực đạo của Hứa Thanh, đã sắp không giữ được.
Một màn này để cho mắt Hứa Thanh phát ra ánh sáng rực rỡ.
Con chim ngày xưa chỉ cần cầm một cái là có thể bóp nát cổ, giờ phút này hắn dùng lực bấm mạnh mấy lần, mới bóp gãy được cái cổ của nó.
Sau đó hắn nhanh chóng lấy viên thủy tinh màu tím từ trong cơ thể con chim ra, lau chùi một phen, rồi nhắm mắt suy tư.
- Con chim không chết, ngược lại có linh năng tràn vào, hơn nữa khí lực của nó cũng đột nhiên to lớn... Có lẽ không sao.
Một lát sau, Hứa Thanh mở mắt ra, trong mắt mang theo quyết đoán, trực tiếp nhét viên thủy tinh màu tím vào trong vết thương ở lồng ngực đang sắp hoàn toàn khép lại.
Quá trình nhét vào có chút đau đớn, nhưng Hứa Thanh nghiến răng chịu đựng.
Không có chỗ giấu nào an toàn hơn so với giấu trong thân thể của mình.
Mà hắn cũng đã thử nghiệm chứng qua, để vật này trong thân thể, hình như sẽ có hiệu quả tốt hơn.
Theo viên thủy tinh màu tím dung nhập vào trong cơ thể, thương thế trên ngực của hắn dần khép lại, không đợi Hứa Thanh cẩn thận xem xét, trong cơ thể hắn liền truyền đến tiếng nổ vang.
Một cỗ linh năng dồi dào mạnh hơn con chim trước đó nhiều, trực tiếp từ bốn phương tám hướng, xuyên thấu bùn đất gào thét đến chỗ hắn.
Những linh năng này quá mức kinh người, thân thể Hứa Thanh nháy mắt liền hiện lên màu xanh nhạt, băng hàn không cách nào hình dung tràn ngập toàn thân.
Cái này là do dị chất trong linh năng quá nồng đậm gây nên.
Nhưng Hứa Thanh sớm đã có chuẩn bị, giờ phút này hắn không chút do dự, trực tiếp vận hành Hải Sơn Quyết.
Theo Hải Sơn Quyết vận hành, linh năng tràn vào trong cơ thể hắn đột nhiên bị tách ra rất nhiều dị chất.
Còn lại linh năng tinh khiết theo kinh mạch toàn thân, chảy xuôi khắp thân thể, khiến cho thân thể Hứa Thanh ở trong thời khắc này, phát ra những thanh âm phanh phanh.
Giống như những chỗ tắc nghẽn trong cơ thể được linh năng mở ra, máu thịt ở thời khắc này nhận được bồi dưỡng cùng tinh luyện.
Tiêu đồ trong óc tưởng tượng của hắn, trong thời khắc này cũng giống như còn sống vậy, tự bày ra các loại tư thế. (*hình vẽ Tiêu, ma núi, có chú thích ở những chương trước)
Tuy Hải Sơn Quyết là công pháp tu hành, nhưng nó không phải công pháp tu khí, mà là một loại công pháp luyện thể.
Công pháp tổng cộng chia làm mười tầng, đối ứng mười tầng của Ngưng Khí cảnh.
Trên thẻ tre cũng có giới thiệu rõ ràng, mỗi một tầng có thể làm cho người tu hành gia tăng lực lượng một Hổ, mà ngũ Hổ sẽ là một Tiêu, hai Tiêu là một Khôi.
Được xưng Tiêu là có thể chuyển núi, Khôi có thể chuyển biển, cho nên mới được gọi tên là Hải Sơn Quyết.
Trong mắt Hứa Thanh lộ ra ánh sáng mãnh liệt, trong đầu hiện ra thi thể hoàn hảo không bị hao tổn gì trước khi bị hắn lấy mất viên thủy tinh màu tím đi.
- Có thể làm cho thi thể hoàn hảo không hao tổn gì, có thể để cho thương thế nhanh chóng khỏi hẳn?
Hứa Thanh nắm viên thủy tinh màu tím trong tay thật chặt, trái tim đập mạnh nhìn quanh bốn phía.
Mặc dù hắn biết nơi đây có lẽ không có những sống khác, nhưng vẫn bởi vì nhặt được chí bảo, liền theo bản năng cảnh giác xung quanh.
Giờ phút này càng không thể lưu lại, hắn dùng tốc độ nhanh nhất chạy đi, thẳng đến khi tới cái động đất ẩn núp của bản thân.
Trên đường hắn mơ hồ phát hiện, thương thế của mình chẳng những đang nhanh chóng khép lại, ngay cả thân thể mỏi mệt, hình như cũng giảm bớt đi rất nhiều.
Trước kia nếu hắn chạy nhanh như thế này, ước chừng nửa canh giờ liền cần nghỉ ngơi một chút, bây giờ đã sớm qua nửa canh giờ, nhưng hắn cảm thấy toàn thân ấm áp, thể lực giống như còn dồi dào.
Thậm chí trên đường quay về, hắn còn thuận tay bắt một con chim.
Hắn không giết chết, mà đánh ngất nó, bởi vì vật còn sống thì có thể bảo tồn càng lâu.
Cho dù làm xong những thứ này, thì thời gian hắn quay về động đất vẫn giảm đi rất nhiều. Cách trời tối vẫn còn dư một khoảng thời gian, hắn đã xa xa thấy được động đất của mình.
Tâm tình của Hứa Thanh cực kỳ tốt, nhưng hắn không lơ là sơ suất.
Bởi vì hắn biết rõ, Thần Linh mở mắt, Cấm khu liền thành lập, trong phạm vi Cấm khu này, ngoại trừ dị thú thức tỉnh, ban đêm còn có tồn tại quỷ dị xuất hiện.
Hắn ở trong xóm nghèo nghe người ta nói, biết rõ trong thiên địa có rất nhiều nơi mà tử vong chiếm đa số, sẽ hình thành loại quỷ dị này.
Như những tiếng cười hay tiếng thét bên ngoài vào ban đêm, chính là do loại tồn tại này phát ra.
Mà đối với chủng loại này, mọi người đều có một nhận thức là chớ nhìn, chớ sờ, chớ gặp.
Mặc dù lúc trước hắn trải qua, những tồn tại kia đều xuất hiện vào bên đêm, nhưng Hứa Thanh không dám xác định, chúng nó có thể thỉnh thoảng qua lại vào ban ngày hay không.
Vì vậy tốc độ của hắn không giảm chút nào, rất nhanh liền tới gần động đất, lóe lên một cái liền chui vào, lấp kín khe hở ngoài động đất.
Sau đó hắn khoanh chân ngồi xuống, mở ra thứ mà bàn tay mình đang nắm chặc.
Ánh sáng màu tím từ lòng bàn tay hắn tản ra, chiếu rọi nơi động đất nhỏ bé này, dưới tia sáng kia, gương mặt cùng ánh mắt của Hứa Thanh cũng biến thành màu tím.
Hắn nhìn không chuyển mắt, ngắm nhìn viên thủy tinh màu tím trong lòng bàn tay.
Viên thủy tinh này có hình dáng dài mảnh, lớn như ngón tay của hắn, bên trong có hình dáng của những sợi nhỏ, mà ánh sáng màu tím, chính là do những sợi nhỏ kia phát ra.
- Khép lại miệng vết thương sao...
Hứa Thanh quan sát hồi lâu, cởi bỏ quần áo nhìn vết thương trên ngực mình, phát hiện miệng vết thương đã khép lại chín phần.
Một bộ phận còn dư lại, giống như không cần chờ quá lâu, liền có thể hoàn toàn khỏi hẳn, thậm chí ngay cả vết sẹo xung quanh cũng biến mất.
Lại liên tưởng mình một đường chạy về, cảm giác mệt giỏi giảm đi rất nhiều so với trước kia, nội tâm Hứa Thanh đại khái đã có phán đoán sơ bộ về viên thủy tinh màu tím này.
Tác dụng của vật này, rõ ràng chính là khôi phục.
Khôi phục thương thế, khôi phục thể lực, khôi phục sinh cơ!
- Không biết còn có... công hiệu nào khác nữa hay không.
Hứa Thanh thì thào, trong mắt lộ vẻ suy tư.
Hắn không biết viên thủy tinh màu tím này phải chăng có liên quan tới Thần Linh mở mắt ra hay không, nhưng đại khái hình như là thế.
Nhưng vô luận như thế nào, thì đây cũng là một chí bảo, ít nhất Hứa Thanh từ nhỏ đến lớn, còn chưa từng nghe nói có vật phẩm gì, có thể khôi phục sức khỏe kinh người như thế.
Nếu để vật phẩm này bên người, thì người sử dụng chẳng khác gì có được tính mạng thứ hai.
Nhưng Hứa Thanh rất rõ ràng, bây giờ bản thân có thể có vật này, là bởi vì trong thành trì trừ mình ra thì không có những người khác sống.
Mà một khi huyết vân kết thúc, sau khi mình đi ra... Bảo vật như vậy, hắn có lẽ sẽ không thể bảo hộ.
Cho nên phương pháp duy nhất, chính là giấu viên thủy tinh màu tím này đi...
Hứa Thanh trầm ngâm một lát, mắt nhìn con chim bị mình đánh hôn mê bắt về, giơ tay lên cầm tới.
Hắn nắm chặt mỏ khiến cho nó không cách nào phát ra âm thanh, sau đó rút dao găm trên chân ra, trực tiếp vạch một vết thương trên người con chim.
Trong sự vùng vẫy của con chim, Hứa Thanh nhét viên thủy tinh màu tím kia vào.
Sau đó mắt không nháy tập trung chú ý.
Chỉ thấy đầu con chim mới đầu vẫn còn vùng vẫy, nhưng rất nhanh ở bốn phía giống như có mạch nước ngầm chuyển động. Linh năng dường như bị thu hút đến, thậm chí so với lúc Hứa Thanh tu luyện, linh năng còn nhiều hơn không ít, sau đó bay thẳng đến trong cơ thể con chim.
Mà con chim cũng lập tức vùng vẫy mạnh hơn trước rất nhiều, lấy lực đạo của Hứa Thanh, đã sắp không giữ được.
Một màn này để cho mắt Hứa Thanh phát ra ánh sáng rực rỡ.
Con chim ngày xưa chỉ cần cầm một cái là có thể bóp nát cổ, giờ phút này hắn dùng lực bấm mạnh mấy lần, mới bóp gãy được cái cổ của nó.
Sau đó hắn nhanh chóng lấy viên thủy tinh màu tím từ trong cơ thể con chim ra, lau chùi một phen, rồi nhắm mắt suy tư.
- Con chim không chết, ngược lại có linh năng tràn vào, hơn nữa khí lực của nó cũng đột nhiên to lớn... Có lẽ không sao.
Một lát sau, Hứa Thanh mở mắt ra, trong mắt mang theo quyết đoán, trực tiếp nhét viên thủy tinh màu tím vào trong vết thương ở lồng ngực đang sắp hoàn toàn khép lại.
Quá trình nhét vào có chút đau đớn, nhưng Hứa Thanh nghiến răng chịu đựng.
Không có chỗ giấu nào an toàn hơn so với giấu trong thân thể của mình.
Mà hắn cũng đã thử nghiệm chứng qua, để vật này trong thân thể, hình như sẽ có hiệu quả tốt hơn.
Theo viên thủy tinh màu tím dung nhập vào trong cơ thể, thương thế trên ngực của hắn dần khép lại, không đợi Hứa Thanh cẩn thận xem xét, trong cơ thể hắn liền truyền đến tiếng nổ vang.
Một cỗ linh năng dồi dào mạnh hơn con chim trước đó nhiều, trực tiếp từ bốn phương tám hướng, xuyên thấu bùn đất gào thét đến chỗ hắn.
Những linh năng này quá mức kinh người, thân thể Hứa Thanh nháy mắt liền hiện lên màu xanh nhạt, băng hàn không cách nào hình dung tràn ngập toàn thân.
Cái này là do dị chất trong linh năng quá nồng đậm gây nên.
Nhưng Hứa Thanh sớm đã có chuẩn bị, giờ phút này hắn không chút do dự, trực tiếp vận hành Hải Sơn Quyết.
Theo Hải Sơn Quyết vận hành, linh năng tràn vào trong cơ thể hắn đột nhiên bị tách ra rất nhiều dị chất.
Còn lại linh năng tinh khiết theo kinh mạch toàn thân, chảy xuôi khắp thân thể, khiến cho thân thể Hứa Thanh ở trong thời khắc này, phát ra những thanh âm phanh phanh.
Giống như những chỗ tắc nghẽn trong cơ thể được linh năng mở ra, máu thịt ở thời khắc này nhận được bồi dưỡng cùng tinh luyện.
Tiêu đồ trong óc tưởng tượng của hắn, trong thời khắc này cũng giống như còn sống vậy, tự bày ra các loại tư thế. (*hình vẽ Tiêu, ma núi, có chú thích ở những chương trước)
Tuy Hải Sơn Quyết là công pháp tu hành, nhưng nó không phải công pháp tu khí, mà là một loại công pháp luyện thể.
Công pháp tổng cộng chia làm mười tầng, đối ứng mười tầng của Ngưng Khí cảnh.
Trên thẻ tre cũng có giới thiệu rõ ràng, mỗi một tầng có thể làm cho người tu hành gia tăng lực lượng một Hổ, mà ngũ Hổ sẽ là một Tiêu, hai Tiêu là một Khôi.
Được xưng Tiêu là có thể chuyển núi, Khôi có thể chuyển biển, cho nên mới được gọi tên là Hải Sơn Quyết.



