Nhân Đạo Đại Thánh
Một lá cây trên Thiên Phú Thụ bao hàm linh văn như Phong Duệ, vậy những chiếc lá khác thì sao? Có phải cũng sẽ được khắc những linh văn khác hay không?

Nếu mình có thể thắp sáng càng nhiều lá cây, chẳng phải có thể đạt được càng nhiều tri thức linh văn hơn nữa?

Lục Diệp nhớ tới tán cây to lớn cùng vô số lá của Thiên Phú Thụ, trong lòng càng thêm khao khát.

Hắn đã có suy đoán mơ hồ về phương pháp thắp sáng những lá cây kia, thế nhưng bây giờ lại không thể chứng thực, chỉ có thể chờ sau này có cơ hội lại nói.

Chuyện trước mắt hắn có thể làm là nhanh chóng mở ra càng nhiều linh khiếu, tăng lên tu vi của mình.

Vị trí linh khiếu thứ nhất ở đan điền, đây là điểm xuất phát của tu hành, được xưng Nguyên Linh Khiếu, về sau mở ra linh khiếu như thế nào thì phải nhìn tu sĩ tu luyện công pháp dạng gì.

Công pháp khác biệt dẫn đến mở ra vị trí linh khiếu cũng không giống nhau, số lượng linh khiếu được mở ra càng nhiều thì tu vi lại càng cao.

Đến lúc đó quyển Kim Thiền Tiêu Dao Quyết kia cũng có đất dụng võ!

Lục Diệp thoáng bình phục tâm tình kích động, cầm lấy Túi Trữ Vật của Dương quản sự, bắt đầu thu dọn đồ đạc, cho đến lúc này hắn mới kinh ngạc phát hiện, vừa rồi bàn tay của mình khắc ấn Phong Duệ đã thủng trăm ngàn lỗ, giống như bị vô số cây kim đâm xuyên, lưu lại không ít máu.

Vừa rồi vì quá kích động khiến hắn không hề cảm nhận được.

Giờ phút này phát hiện, mới cảm thấy đau đớn nhói tim không ngừng kích thích thần kinh.

Hắn âm thầm suy nghĩ, xem ra sau này nếu muốn thể nghiệm loại linh văn gì cũng không thể tùy tiện dùng trên người mình.

Lục Diệp nhanh chóng thu thập đồ vật bị lấy ra trước đó, cách xa phạm vi Nguyên Từ Lực Trường bao phủ.

Trước mắt có hai con đường cho hắn chọn, một là rời khỏi hầm mỏ, sở dĩ Dương quản sự muốn tới đây tránh tai họa, là bởi vì người Hạo Thiên Minh đánh tới, lấy lực lượng của Tà Nguyệt Cốc ở đây tuyệt đối không ngăn được, cho nên y mới chạy trốn.

Nếu không hầm mỏ bị công phá, y thân là đệ tử Tà Nguyệt Cốc, khẳng định sẽ lành ít dữ nhiều.

Đồng thời nếu mình được tu sĩ Hạo Thiên Minh thu nhận, vậy thì có thể rời khỏi bể khổ, về sau không cần phải ở lại nơi này bị người ta ức hiếp.



Nhưng đây hiển nhiên không phải lựa chọn sáng suốt.

Nếu Dương quản sự đã nghe được tin tức chạy trốn, thì chắc chắn sẽ còn có những đệ tử Tà Nguyệt Cốc khác vào nơi này, bây giờ chính là thời điểm hỗn loạn nhất, nếu mình có thể thuận lợi rời khỏi hầm mỏ thì quá tốt, nhưng nếu không cẩn thận đụng phải đệ tử Tà Nguyệt Cốc nào đó đi tị nạn, kết cục của Lục Diệp sẽ giống như những quáng nô bị Dương quản sự tiện tay đánh giết trước đó.

Cho nên hắn lựa chọn con đường thứ hai, tạm thời án binh bất động, ở lại nơi này.

Nơi này cực kỳ bí ẩn, người bình thường khó có thể tìm được, hơn nữa tiến có thể công, lui có thể thủ, nếu có đệ tử Tà Nguyệt Cốc không cẩn thận xông vào, Lục Diệp còn có thể lợi dụng Nguyên Từ Lực Trường đả chết đối phương, không đến mức không hề có lực hoàn thủ.

Ngoài ra thương thế của hắn chưa lành, không thể đi lại quá nhiều.

Hắn hồi tưởng lại lời nói của Dương quản sự trước đó, nếu nhớ không lầm thì y từng nói thế này: Người Hạo Thiên Minh đánh tới cho nên hầm mỏ tạm thời không giữ được, thế nhưng bọn chúng sẽ không ở lâu, chỉ là vẫn có khả năng kéo dài một hai tháng.

Ẩn ý trong lời nói này rất rõ ràng, Dương quản sự cảm thấy coi như Hạo Thiên Minh công hãm nơi này, cũng không có khả năng nắm giữ mỏ khoáng mạch này quá lâu, cho nên trong một hai tháng, Hạo Thiên Minh sẽ rút lui, đến lúc đó hầm mỏ lại trở về trong tay Tà Nguyệt Cốc.

Tổng hợp tin tức mà mình nắm giữ trước mắt, trong lòng Lục Diệp bắt đầu tính toán.

Ở lại nơi này dưỡng thương, tu hành, trong một tháng rời khỏi hầm mỏ, sau đó đi tìm người Hạo Thiên Minh, cứu mình thoát khỏi bể khổ!

Sau khi hạ quyết tâm, trong lòng Lục Diệp an tâm hơn rất nhiều, đã vượt qua giai đoạn khó khăn gian khổ nhất, bây giờ hắn đã thành công mở ra linh khiếu, còn có một cây Thiên Phú Thụ, về sau sẽ có cuộc sống tốt đẹp, cho nên hiện tại không cần quá gấp.

Tìm một vị trí thích hợp, Lục Diệp lấy đệm chăn trong Túi Trữ Vật của Dương quản sự, trải ra, lẳng lặng ngồi ở trên đó nghiên cứu Kim Thiền Tiêu Dao Quyết.

Trong hầm mỏ là một vùng tăm tối, may mắn lúc này Lục Diệp đã mở linh khiếu, nếu không thì không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, hắn cũng phát hiện một chuyện thú vị, đó chính là khi tập trung linh lực đến con mắt, lại có thể nhìn đồ vật rõ ràng hơn.

Đáng tiếc là hắn chỉ mới mở Nguyên Linh Khiếu, linh lực có hạn, không cách nào duy trì thời gian dài.

Đói bụng thì ăn, mệt mỏi thì ngủ, ngoại trừ hoàn cảnh xung quanh không quá tốt, những thứ khác không có gì đáng kể, huống hồ bây giờ Lục Diệp đắm chìm trong hưng phấn vì mở được linh khiếu, nên không có quá nhiều yêu cầu với hoàn cảnh xung quanh.

Trong bóng tối không có cách nào tính toán thời gian, Lục Diệp không biết đã qua bao lâu, chỉ có thể ước chừng đã mấy ngày.

Vết thương trên đùi và trên tay đã tốt lên rất nhiều, sau khi mở ra linh khiếu, trở thành tu sĩ, dường như tố chất thân thể cũng trở nên mạnh mẽ hơn không ít, đổi lại trước kia trên đùi bị đâm một kiếm, thì chắc chắn phải tu dưỡng mười ngày nửa tháng mới có thể đi lại.



Đương nhiên chuyện này cũng có liên quan đến việc mỗi ngày Lục Diệp đều dùng Khí Huyết Đan.

Thông qua nghiên cứu Kim Thiền Tiêu Dao Quyết, Lục Diệp phát hiện mình tạm thời không thể tu hành quyển công pháp này, không phải công pháp có vấn đề gì, mà do Lục Diệp chỉ mới mở Nguyên Linh Khiếu, muốn mở ra linh khiếu kế tiếp thì cần một số điều kiện.

Nếu so sánh linh khiếu với hồ nước trong cơ thể tu sĩ, nước trong hồ chính là linh lực, cho nên tu sĩ mở ra càng nhiều linh khiếu, thì trong cơ thể tích chứa linh lực lại càng khổng lồ.

Nhưng muốn mở ra linh khiếu kế tiếp, điều kiện là linh khiếu trước đó phải đạt tới trình độ hoàn mỹ, nói đơn giản, chính là cần linh lực tràn đầy linh khiếu.

Đặt ở trên người Lục Diệp, chuyện hắn cần phải làm trước mắt chính là không ngừng tu hành, góp nhặt linh lực trong Nguyên Linh Khiếu, đến một ngày linh lực trong Nguyên Linh Khiếu đạt tới mức tràn đầy, hắn mới có thể mở ra linh khiếu tiếp theo, khi đó hắn sẽ cần dùng đến quyển Kim Thiền Tiêu Dao Quyết này.

Có mấy loại biện pháp để linh lực lớn mạnh.

Thường thấy nhất chính là dùng linh đan tu hành, linh đan sẽ hóa thành linh lực, chảy vào trong linh khiếu.

Loại thứ hai là thổ nạp linh khí, bất kỳ địa phương nào cũng có linh khí tồn tại, chỉ là vấn đề nhiều hay ít, sau khi tu sĩ mở ra linh khiếu thì có thể cảm nhận được linh khí tồn tại, trong quá trình thổ nạp có thể luyện hóa những linh khí này vào trong cơ thể, lớn mạnh tu vi bản thân.

Loại thứ ba là mượn nhờ linh thạch, nhưng Lục Diệp chỉ nghe qua thứ này, chưa bao giờ thấy tận mắt.

Còn có một loại cuối cùng, chính là luyện tinh hóa khí.

Trước tiên tăng khí huyết của bản thân, rồi lại luyện hóa khí huyết thành linh lực, sẽ đạt tới mục đích tu hành.

Các loại phương pháp trên đều có ưu khuyết, không dễ quơ đũa cả nắm.

Mặc dù trước kia Lục Diệp chưa từng bước vào hàng ngũ tu sĩ, nhưng thường xuyên nghe quáng nô khác nói đến chuyện tu hành, mọi người đều ôm tâm tình khao khát khi đàm luận những thứ này, chờ mong một ngày kia có thể bay lên đầu cành, gà đen biến thành Phượng Hoàng.

Lục Diệp mưa dầm thấm đất, cũng hiểu được vài tri thức cơ bản.

Trước mắt Lục Diệp không cần đến loại phương pháp thứ nhất, hắn không có linh đan tu hành, mặc dù có thể xác định trong Túi Trữ Vật của Dương quản sự nhất định có, nhưng nhiều bình bình lọ lọ như vậy khiến hắn không thể phân biệt, cũng không dám tùy tiện nếm thử.

Lục Diệp thử nghiệm loại thứ hai, cũng không biết là do tới gần Nguyên Từ Lực Trường hay vì lí do khác, khiến hắn không thể cảm nhận được linh khí tồn tại, nên không có cách nào thổ nạp.

Chuyện duy nhất hắn có thể làm, chính là luyện tinh hóa khí.