Nguyên Thủy Pháp Tắc
- Thực lực cá nhân Triệu Mãnh rất mạnh, một thân chính khí, có khí chất của một lãnh tụ, nhưng tính cảnh giác quá thấp, hiện tại còn vội vàng di chuyển vật tư trên tàu.

- Trái lại, Tạ Thiên Thù, ta bí mật quan sát, ba ngày nay hắn một mực liên lạc tình cảm với thành viên tổ bảo an, cũng rất thân cận với các đội viên trẻ tuổi. Loại tử đệ gia tộc này càng hiểu quyền lực và nhân tính, càng có dã tâm.

Ngay sau đó, Kỳ San San nói với giọng nửa đùa nửa thật:

- Ta thấy đường đệ Tạ Tiến của Tạ Thiên Thù rất để tâm đến ngươi. Nếu không, chúng ta mỗi người một tay, thi triển thủ đoạn, phân phối công bằng, ai cũng không tranh đoạt với ai, sớm cầm xuống hai huynh đệ này?

Thái Vũ Đồng biết Kỳ San San không phải nói chuyện giật gân, nhưng nàng nói “sớm mưu đồ”, nàng không có chút hứng thú nào, đáp:

- Thật đến ngày văn minh và đạo đức sụp đổ, ta cần gì phải sống tạm trong Nhân Gian Địa Ngục? Từ vách thuyền này nhảy xuống, cũng không phải chuyện khó.

Kỳ San San trợn trắng mắt, nói:

- Ta vẫn chưa hiểu ngươi, chẳng phải ngươi coi trọng vị học đệ kia sao? Ta phải trịnh trọng nhắc nhở ngươi, chớ hoa si, tình cảnh của chúng ta bây giờ, soái ca không được việc.

- Huống hồ... tình huống của hắn rất tồi tệ, coi như vết thương ở cánh tay trái khép lại, sau này khẳng định cũng không xách được vật nặng, gần như tàn phế.

- Mặt khác trên móng vuốt động vật, phần lớn đều mang theo virus, virus trên móng vuốt sinh vật giống gấu kia, e rằng còn lợi hại hơn, tồn tại nguy cơ tiềm ẩn cực lớn.

- Cho nên ngươi thật xác định, ở tương lai vật tư thiếu thốn, náo động lúc nào cũng có thể bộc phát, lựa chọn một gánh nặng như thế?

Thái Vũ Đồng duỗi ngón tay trắng ngần, cực kỳ nghiêm túc nói:

- Đầu tiên, ta không lựa chọn bất kỳ ai. Thứ hai, trên tàu nghiên cứu khoa học, nếu không phải hắn đứng ra dẫn sinh vật giống gấu đi, ta có lẽ đã sớm chết! Một chuyện tính một chuyện, thiếu nợ, ta nhất định sẽ trả. Còn nữa, ngươi tốt nhất đừng treo hai chữ “gánh nặng” bên miệng, để hắn nghe được, áp lực tâm lý sẽ lớn biết bao?

Kỳ San San cười nói:

- Còn nói không để ý, ta chưa thấy ngươi để ý người đàn ông nào như vậy. Trước kia trường học chúng ta lưu hành câu nói gì ấy nhỉ, học tỷ đa tình, học đệ đẹp trai, trước dạy học tập sau dạy yêu... được rồi, được rồi, về sau ta không nói là được... Thật không cân nhắc sự tình sớm mưu đồ sao? Ngươi đừng hối hận!

Thái Vũ Đồng không để ý tới nàng, đi thẳng về phía lều tạm của mình.

...

Lý Duy Nhất không tìm được Hoàng Long Kiếm, Đạo Tổ Thái Cực Ngư vốn nên đeo trên cổ cũng không biết tung tích, thân thể suy yếu lợi hại, uống xong non nửa chai nước, mới khôi phục một chút.



Nhưng cảm giác đói bụng cồn cào lại theo đó mà tới.

Thái Vũ Đồng bưng một bát canh cá nóng hổi đi tới.

Mùi thơm trong khoảnh khắc lấp đầy lều y tế.

Nâng Lý Duy Nhất ngồi dậy, nàng nói:

- Biết ngươi đói bụng, nên tranh thủ cho ngươi một bát. Hãy trân quý loại mỹ vị này đi, kho đông lạnh đã hư mất, ướp lạnh mất hiệu lực, đoán chừng thịt, tôm, cá chỉ những ngày này còn ăn được. Thời gian rau và hoa quả có thể bảo tồn cũng sẽ không quá lâu.

Sở dĩ nàng nói câu này, hiển nhiên là bị lời nói lúc trước của Kỳ San San ảnh hưởng, cảm thấy lo lắng cho tình cảnh tương lai.

Cánh tay của Lý Duy Nhất còn đang truyền máu, không cách nào tự ăn.

Chỉ có thể do Thái Vũ Đồng đút ăn.

Không thể không nói, dáng người của Thái Vũ Đồng tuyệt đối là đại mỹ nữ đỉnh cấp, đôi mắt sáng ngời, làn da trắng nõn, môi mỏng thanh nhã, cách màn sương trắng của canh cá, càng tăng thêm mấy phần mỹ cảm mông lung.

Vô luận tình cảnh ác liệt đến đâu, nếu bên người có học tỷ dốc lòng chiếu cố như vậy, nhất định là một chuyện hạnh phúc.

Lý Duy Nhất biết tính cách lạnh lùng của Thái Vũ Đồng, trong lòng tự nhiên rất cảm động.

Thế là nói lời cảm ơn lần nữa.

Lúc này, Kỳ San San cùng hai học viên khác bưng canh cá đến, thăm hỏi Hứa giáo sư bị ngã gãy hai chân.

- Là sư huynh của ngươi nhờ ta, nhất định phải chiếu cố tốt cho ngươi. Hiện tại thương thì thương, chết thì chết, nhân thủ thiếu thốn, ta cũng không có khả năng làm người rảnh rỗi?

Thái Vũ Đồng nói như vậy, rất muốn bỏ chén canh cá xuống, để Lý Duy Nhất tự mình uống, bởi vì nàng cảm thấy ba người phía sau đều đang nhìn mình với ánh mắt khác thường.

Giờ phút này nàng và Lý Duy Nhất rất mập mờ, dễ dàng gây nên hiểu lầm.

Hứa giáo sư nằm ở bên cạnh giường bệnh của Lý Duy Nhất, đôi mắt không còn ánh sáng như trước, cảm xúc không quá ổn định:

- Chúng ta khẳng định là không trở về được, nếu kho đông lạnh hư hại, như vậy đồ ăn tối đa chỉ có thể cầm cự nửa tháng. Không, mười ngày sau, nhất định sẽ xảy ra nhiễu loạn lớn... Kẻ sống sót sẽ sống, kẻ chết sẽ chết, chỉ kẻ phù hợp mới có thể sinh tồn... Ta đã nhìn thấy ngày đó... Động vật đều trở về bản tính...

Lý Duy Nhất nghe Thái Vũ Đồng và Hứa giáo sư lần lượt biểu lộ sự lo lắng, canh cá trong miệng dần dần không còn mùi vị, rất muốn lập tức đi ra ngoài, nhìn xem bên ngoài đến cùng thế nào.



Mười ngày.

Thương thế của hắn khẳng định không cách nào khôi phục.

Lý Duy Nhất trong nghi hoặc và mê mang uống xong canh cá, thân thể dần dần ấm lên, có khí lực.

Đợi Thái Vũ Đồng, Kỳ San San, cùng hai nghiên cứu sinh rời đi, hắn mới tìm Hứa giáo sư nghe ngóng sự tình Xá Lợi Phật Tổ và thế giới vi mô.

Sau khi hiểu rõ chân tướng, âm thầm tự hỏi:

- Xá Lợi Phật Tổ hẳn là con mắt cá bị mất của Đạo Tổ Thái Cực Ngư! Chẳng lẽ là Đạo Tổ Thái Cực Ngư kích hoạt Chiến Hạm Thanh Đồng, mới khiến toàn bộ đội khảo sát khoa học rơi vào thế giới vi mô, từ đó đạp vào lữ trình mờ mịt này?

- Thế giới vi mô này? Thật là thế giới vi mô như trong sách giáo khoa nói sao?

Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy mọi thứ đều không thể tưởng tượng nổi, hoàn toàn vượt qua nhận thức. Lại thêm trọng thương, quá không có cảm giác an toàn, cảm xúc không còn ổn định giống như Hứa giáo sư, dần dần trở nên nóng nảy, bất an.

- Không được, không có khả năng như thế.

- Ngay cả nữ tử như học tỷ và bác sĩ Kỳ, cũng có thể ở dưới tình huống này thản nhiên tỉnh táo, chẳng lẽ tâm cảnh của ta ngay cả các nàng cũng không sánh bằng? Vậy thì quá thẹn với sư phụ nhiều năm dạy bảo.

- Tâm loạn thì thần dời, ý loạn thì hồn mê.

Trong đầu Lý Duy Nhất vang lên câu nói mà sư phụ thường nói bên miệng, lập tức, hắn hít sâu một hơi theo Ngọc Hư Thổ Nạp Pháp, phun ra nuốt vào khí tức thiên địa.

Trên Địa Cầu, mỗi ngày hắn chí ít dùng ba giờ hành công Ngọc Hư Thổ Nạp Pháp, mười mấy năm không ngừng.

Mặc dù không có tu luyện ra nội kình, chân khí gì.

Nhưng lúc hô hấp thổ nạp, tâm thần có thể nhanh chóng yên tĩnh, tạp niệm tiêu tan.

Đây chính là nguyên nhân lúc hắn đối mặt nguy hiểm, có thể tỉnh táo ứng đối, có thể không bị nội tâm sợ hãi chi phối. Thời điểm đối đầu với sinh vật giống gấu, hắn chủ động vận chuyển Ngọc Hư Thổ Nạp Pháp, đi tìm loại trạng thái yên tĩnh không tạp niệm đó.

Nằm trên giường bệnh, hô hấp thổ nạp ước chừng nửa giờ, Lý Duy Nhất hoàn toàn bình tĩnh lại, tiến vào trạng thái minh mẫn huyền diệu khó giải thích.

Lòng bàn chân phải đột nhiên trở nên nóng rực, giống như lửa rừng đang cháy.

Trước kia chưa bao giờ xuất hiện tình huống như vậy.