Rõ ràng đã rơi vào Bắc Băng Dương, mình làm sao sống sót?
Hắn nhớ kỹ, lúc mình sắp chết sinh ra rất nhiều ảo giác, trông thấy thanh quang và xích hà, trông thấy mắt cá của Đạo Tổ Thái Cực Ngư hóa thành tinh cầu, còn nhìn thấy một chiếc chiến hạm bằng đồng đang khởi hành...
Vừa suy nghĩ đến đây, Lý Duy Nhất nhìn thấy tàu nghiên cứu khoa học Long Cực Hào từ trong mây đen kịt rơi xuống, thân tàu khổng lồ cuồn cuộn, sau đó là rất nhiều mảnh vỡ và bóng người, nương theo tiếng thét lên và tiếng rống thảm thiết.
Tốc độ rơi xuống càng ngày càng chậm lại, là bởi vì ánh sáng thần thánh và sương mù bao phủ chiến hạm bằng đồng này đã hóa giải trọng lực cho tàu nghiên cứu khoa học.
Ầm ầm!
Tàu nghiên cứu khoa học rơi xuống ở cách đó không xa, vang lên tiếng kim loại biến dạng đứt gãy.
Toàn bộ chiến hạm bằng đồng rung chuyển, cũng làm Lý Duy Nhất rung chuyển.
Lý Duy Nhất sởn cả da đầu, nội tâm bị cảm giác hoảng loạn và khẩn trương lấp đầy, cố gắng muốn chống đỡ thân thể đứng dậy, nhưng cuối cùng đều thất bại.
Tiếng trẻ con khóc nỉ non cao vút, vang vọng đất trời, âm thanh chói tai.
Trong mây dày đặc trên đỉnh đầu, thân thể Cửu Anh dài hơn hai trăm mét rơi xuống, toàn thân mọc đầy vảy, thân thể giống cự ngưu, chín cái đầu lâu khàn giọng kêu khóc.
Điều khiến Lý Duy Nhất lạnh cả người là, hắn vừa lúc nằm dưới quỹ đạo rơi xuống của Cửu Anh.
Nếu nó rơi xuống, cho dù có lực lượng thần bí giảm xóc, hắn cũng sẽ tan xương nát thịt.
Cửu Anh đang rơi xuống, sau khi nhìn thấy chiến hạm bằng đồng phía dưới, ánh mắt từ hoảng sợ chuyển thành mừng rỡ, tiếng khóc nỉ non biến thành tiếng cười vui, giống như đã chờ đợi ngày này vô số năm.
Soạt!
Một cái vuốt khổng lồ màu vàng còn lớn hơn cả thân thể Cửu Anh, đột nhiên phá tan mây dày đặc lao ra, nắm lấy nó.
Móng vuốt giống như hoàng kim rèn đúc thành, tràn ngập cảm giác kim loại và sức mạnh mãnh liệt, vô cùng sắc bén, nhẹ nhàng xuyên thủng thân thể Cửu Anh.
Phía sau mây xuất hiện một bóng dáng khủng bố khổng lồ, phóng thích khí tức nuốt trời, giống như cự thú ngao du vũ trụ.
Nhưng khi nó nhìn rõ chiến hạm bằng đồng phía dưới, lại kiêng dè vỗ cánh bay đi, biến mất trong cõi hỗn độn mờ ảo vô tận.
- Cái này... Đây rốt cuộc là nơi nào? Ta thật sự còn sống không?
Lý Duy Nhất khiếp sợ và mê man, thời gian dần trôi qua khiến hắn mất đi ý thức.
Trong vết thương của hắn không ngừng chảy ra máu, dung hợp với đất mộ màu xám trắng.
Càng không hợp lẽ thường là, những huyết dịch này lại dọc theo đất mộ, chảy nhanh vào sâu trong mộ.
- Duy Nhất! Duy Nhất...
Triệu Mãnh hô to trong rừng mộ dày đặc, vừa chạy vừa tìm kiếm, sau đó không lâu, rốt cục ở trên một ngôi mộ phát hiện Lý Duy Nhất, vội vàng bế hắn từ trong hố hình người ra.
Trong hố, đất mộ không có chút vết máu nào, chỉ có Lý Duy Nhất với sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Sau khi Triệu Mãnh bế Lý Duy Nhất đi.
Trên bia mộ của ngôi mộ đó, một chiếc chuông gió làm từ bạch cốt đón gió chập chờn, phát ra tiếng chuông thanh thúy dễ nghe, làm cho đêm tối yên tĩnh này càng thêm khủng bố.
...
Lý Duy Nhất như chìm vào hôn mê vài năm, ý thức mệt mỏi như từng sợi tóc, dần dần trở về.
Bên tai vang lên tiếng nước, trên mặt có gió nhẹ lướt qua.
Chậm rãi mở hai mắt ra.
Ánh mắt từ mơ hồ, dần dần trở nên rõ ràng.
- Rốt cục cũng tỉnh, thể chất của sinh viên khoa thể dục thật tốt, còn tưởng ngươi không qua nổi chứ!
Kỳ San San mỉm cười, trong giọng nói mang theo vài phần kinh ngạc, sau đó đi ra ngoài cửa.
Tuy Lý Duy Nhất chỉ nhìn thấy một bóng lưng màu trắng uyển chuyển, nhưng biết đó là bác sĩ Kỳ trên thuyền.
- Hắn tỉnh rồi, nhưng còn rất yếu ớt...
Giọng nói của bác sĩ Kỳ từ ngoài cửa truyền đến, không biết đang nói với ai, nghe không rõ lắm.
Lý Duy Nhất quan sát cảnh vật xung quanh, giường bệnh dưới thân, hẳn là từ trên tàu nghiên cứu khoa học dỡ xuống. Gian phòng này, là mảnh vỡ của tàu nghiên cứu dựng nên, giống một cái lều sắt rộng rãi, trên mặt đất còn có rất nhiều phế liệu vứt bỏ chưa kịp thu dọn.
Túi máu treo trên một cọc gỗ.
Kim tiêm cắm vào cánh tay phải, đang truyền máu.
Trong lều sắt còn nằm sáu người khác, có người bị gãy chân, có người bị liệt nửa người, có người hôn mê bất tỉnh.
Xuyên thấu qua cửa lều giản dị, có thể nhìn thấy mạn thuyền của Chiến Hạm Thanh Đồng. Mạn thuyền màu đồng xanh rất dày, đã có dấu vết cổ xưa, cũng có cảm giác hoang phế bị bỏ lại hàng ngàn năm.
Bên tai nghe thấy tiếng sóng biển đầy quy luật, có thể cảm nhận được sóng biển vỗ vào thân tàu rất nhỏ.
Gió, chính là lướt qua mạn thuyền bằng đồng, từ ngoài cửa thổi vào.
- Trước đó nhìn thấy không phải ảo giác, toàn bộ đều là thật?
Lý Duy Nhất nói nhỏ.
- Đương nhiên là thật, chúng ta hẳn đã rơi vào một thế giới xa lạ, ân... rất có thể là ở trong thế giới vi mô.
Thái Vũ Đồng người chưa đến, giọng nói thanh lãnh đã tới trước.
Nàng và Kỳ San San mặc áo blouse trắng cùng tiến vào, dáng người của hai người đều cao gầy xuất chúng.
Lý Duy Nhất khẽ giật mình:
- Thế giới vi mô? Có ý gì?
- Ta cũng không hiểu nhiều, đều là những lãnh đạo kia nói. Cái gì mà Xá Lợi Phật Tổ, kính hiển vi, Chiến Hạm Thanh Đồng... tựa hồ bọn hắn đã sớm biết sự thật.
Thái Vũ Đồng vẫn mang vẻ lạnh lùng, ngón tay đặt trên trán Lý Duy Nhất, hài lòng gật đầu:
- Hết sốt thì tốt, không uổng công ta rút máu ba ngày truyền cho ngươi.
Kỳ San San cười nói:
- Ai nha, hiện tại bắt đầu khoe công tích rồi? Thời điểm truyền máu, liền biết ngươi có ý đồ không tốt.
Lúc Kỳ San San và Thái Vũ Đồng học đại học ở chung phòng ký túc xá, đều là những nữ sinh xuất sắc của ngành hóa học. Quan hệ nói tốt thì thân như chị em tốt. Quan hệ nói xấu thì vẫn luôn âm thầm so kè nhau.
Sau này một người thi đậu nghiên cứu sinh y học, một người tiếp tục nghiên cứu hóa học, không còn cạnh tranh, quan hệ trở nên càng thêm thân thiết.
Chuyến hành trình khảo sát Bắc Cực lần này, chính là Kỳ San San từ chỗ Thái Vũ Đồng biết được tin tức, mới lấy thân phận chị em tốt “ra lệnh” cho nàng, để nàng tiến cử mình đi cùng.
Nàng rất thiết thực, cũng rất biết nắm bắt thời cơ, chủ động tranh thủ cơ hội thăng tiến.
Hắn nhớ kỹ, lúc mình sắp chết sinh ra rất nhiều ảo giác, trông thấy thanh quang và xích hà, trông thấy mắt cá của Đạo Tổ Thái Cực Ngư hóa thành tinh cầu, còn nhìn thấy một chiếc chiến hạm bằng đồng đang khởi hành...
Vừa suy nghĩ đến đây, Lý Duy Nhất nhìn thấy tàu nghiên cứu khoa học Long Cực Hào từ trong mây đen kịt rơi xuống, thân tàu khổng lồ cuồn cuộn, sau đó là rất nhiều mảnh vỡ và bóng người, nương theo tiếng thét lên và tiếng rống thảm thiết.
Tốc độ rơi xuống càng ngày càng chậm lại, là bởi vì ánh sáng thần thánh và sương mù bao phủ chiến hạm bằng đồng này đã hóa giải trọng lực cho tàu nghiên cứu khoa học.
Ầm ầm!
Tàu nghiên cứu khoa học rơi xuống ở cách đó không xa, vang lên tiếng kim loại biến dạng đứt gãy.
Toàn bộ chiến hạm bằng đồng rung chuyển, cũng làm Lý Duy Nhất rung chuyển.
Lý Duy Nhất sởn cả da đầu, nội tâm bị cảm giác hoảng loạn và khẩn trương lấp đầy, cố gắng muốn chống đỡ thân thể đứng dậy, nhưng cuối cùng đều thất bại.
Tiếng trẻ con khóc nỉ non cao vút, vang vọng đất trời, âm thanh chói tai.
Trong mây dày đặc trên đỉnh đầu, thân thể Cửu Anh dài hơn hai trăm mét rơi xuống, toàn thân mọc đầy vảy, thân thể giống cự ngưu, chín cái đầu lâu khàn giọng kêu khóc.
Điều khiến Lý Duy Nhất lạnh cả người là, hắn vừa lúc nằm dưới quỹ đạo rơi xuống của Cửu Anh.
Nếu nó rơi xuống, cho dù có lực lượng thần bí giảm xóc, hắn cũng sẽ tan xương nát thịt.
Cửu Anh đang rơi xuống, sau khi nhìn thấy chiến hạm bằng đồng phía dưới, ánh mắt từ hoảng sợ chuyển thành mừng rỡ, tiếng khóc nỉ non biến thành tiếng cười vui, giống như đã chờ đợi ngày này vô số năm.
Soạt!
Một cái vuốt khổng lồ màu vàng còn lớn hơn cả thân thể Cửu Anh, đột nhiên phá tan mây dày đặc lao ra, nắm lấy nó.
Móng vuốt giống như hoàng kim rèn đúc thành, tràn ngập cảm giác kim loại và sức mạnh mãnh liệt, vô cùng sắc bén, nhẹ nhàng xuyên thủng thân thể Cửu Anh.
Phía sau mây xuất hiện một bóng dáng khủng bố khổng lồ, phóng thích khí tức nuốt trời, giống như cự thú ngao du vũ trụ.
Nhưng khi nó nhìn rõ chiến hạm bằng đồng phía dưới, lại kiêng dè vỗ cánh bay đi, biến mất trong cõi hỗn độn mờ ảo vô tận.
- Cái này... Đây rốt cuộc là nơi nào? Ta thật sự còn sống không?
Lý Duy Nhất khiếp sợ và mê man, thời gian dần trôi qua khiến hắn mất đi ý thức.
Trong vết thương của hắn không ngừng chảy ra máu, dung hợp với đất mộ màu xám trắng.
Càng không hợp lẽ thường là, những huyết dịch này lại dọc theo đất mộ, chảy nhanh vào sâu trong mộ.
- Duy Nhất! Duy Nhất...
Triệu Mãnh hô to trong rừng mộ dày đặc, vừa chạy vừa tìm kiếm, sau đó không lâu, rốt cục ở trên một ngôi mộ phát hiện Lý Duy Nhất, vội vàng bế hắn từ trong hố hình người ra.
Trong hố, đất mộ không có chút vết máu nào, chỉ có Lý Duy Nhất với sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Sau khi Triệu Mãnh bế Lý Duy Nhất đi.
Trên bia mộ của ngôi mộ đó, một chiếc chuông gió làm từ bạch cốt đón gió chập chờn, phát ra tiếng chuông thanh thúy dễ nghe, làm cho đêm tối yên tĩnh này càng thêm khủng bố.
...
Lý Duy Nhất như chìm vào hôn mê vài năm, ý thức mệt mỏi như từng sợi tóc, dần dần trở về.
Bên tai vang lên tiếng nước, trên mặt có gió nhẹ lướt qua.
Chậm rãi mở hai mắt ra.
Ánh mắt từ mơ hồ, dần dần trở nên rõ ràng.
- Rốt cục cũng tỉnh, thể chất của sinh viên khoa thể dục thật tốt, còn tưởng ngươi không qua nổi chứ!
Kỳ San San mỉm cười, trong giọng nói mang theo vài phần kinh ngạc, sau đó đi ra ngoài cửa.
Tuy Lý Duy Nhất chỉ nhìn thấy một bóng lưng màu trắng uyển chuyển, nhưng biết đó là bác sĩ Kỳ trên thuyền.
- Hắn tỉnh rồi, nhưng còn rất yếu ớt...
Giọng nói của bác sĩ Kỳ từ ngoài cửa truyền đến, không biết đang nói với ai, nghe không rõ lắm.
Lý Duy Nhất quan sát cảnh vật xung quanh, giường bệnh dưới thân, hẳn là từ trên tàu nghiên cứu khoa học dỡ xuống. Gian phòng này, là mảnh vỡ của tàu nghiên cứu dựng nên, giống một cái lều sắt rộng rãi, trên mặt đất còn có rất nhiều phế liệu vứt bỏ chưa kịp thu dọn.
Túi máu treo trên một cọc gỗ.
Kim tiêm cắm vào cánh tay phải, đang truyền máu.
Trong lều sắt còn nằm sáu người khác, có người bị gãy chân, có người bị liệt nửa người, có người hôn mê bất tỉnh.
Xuyên thấu qua cửa lều giản dị, có thể nhìn thấy mạn thuyền của Chiến Hạm Thanh Đồng. Mạn thuyền màu đồng xanh rất dày, đã có dấu vết cổ xưa, cũng có cảm giác hoang phế bị bỏ lại hàng ngàn năm.
Bên tai nghe thấy tiếng sóng biển đầy quy luật, có thể cảm nhận được sóng biển vỗ vào thân tàu rất nhỏ.
Gió, chính là lướt qua mạn thuyền bằng đồng, từ ngoài cửa thổi vào.
- Trước đó nhìn thấy không phải ảo giác, toàn bộ đều là thật?
Lý Duy Nhất nói nhỏ.
- Đương nhiên là thật, chúng ta hẳn đã rơi vào một thế giới xa lạ, ân... rất có thể là ở trong thế giới vi mô.
Thái Vũ Đồng người chưa đến, giọng nói thanh lãnh đã tới trước.
Nàng và Kỳ San San mặc áo blouse trắng cùng tiến vào, dáng người của hai người đều cao gầy xuất chúng.
Lý Duy Nhất khẽ giật mình:
- Thế giới vi mô? Có ý gì?
- Ta cũng không hiểu nhiều, đều là những lãnh đạo kia nói. Cái gì mà Xá Lợi Phật Tổ, kính hiển vi, Chiến Hạm Thanh Đồng... tựa hồ bọn hắn đã sớm biết sự thật.
Thái Vũ Đồng vẫn mang vẻ lạnh lùng, ngón tay đặt trên trán Lý Duy Nhất, hài lòng gật đầu:
- Hết sốt thì tốt, không uổng công ta rút máu ba ngày truyền cho ngươi.
Kỳ San San cười nói:
- Ai nha, hiện tại bắt đầu khoe công tích rồi? Thời điểm truyền máu, liền biết ngươi có ý đồ không tốt.
Lúc Kỳ San San và Thái Vũ Đồng học đại học ở chung phòng ký túc xá, đều là những nữ sinh xuất sắc của ngành hóa học. Quan hệ nói tốt thì thân như chị em tốt. Quan hệ nói xấu thì vẫn luôn âm thầm so kè nhau.
Sau này một người thi đậu nghiên cứu sinh y học, một người tiếp tục nghiên cứu hóa học, không còn cạnh tranh, quan hệ trở nên càng thêm thân thiết.
Chuyến hành trình khảo sát Bắc Cực lần này, chính là Kỳ San San từ chỗ Thái Vũ Đồng biết được tin tức, mới lấy thân phận chị em tốt “ra lệnh” cho nàng, để nàng tiến cử mình đi cùng.
Nàng rất thiết thực, cũng rất biết nắm bắt thời cơ, chủ động tranh thủ cơ hội thăng tiến.