Dạ Vô Cương
Mấy đứa nhỏ gọi với đủ cách xưng hô, ngại ngùng vào nhà. Chẳng bao lâu, chúng vừa phồng má nhai, vừa la hét khen ngon.

- Mấy đứa ăn chậm thôi, vẫn còn nhiều.

Lương Uyển Thanh sợ mấy đứa nhỏ nghẹn nên múc thêm canh thịt cho chúng.

Tần Minh cảm giác huyết nhục của mình đang reo hò, như trời hạn gặp mưa, vô số mầm cây mới phá đất vươn lên, vạn vật sinh sôi, sinh cơ vô hạn.

Hắn cảm nhận được rõ ràng, huyết quản đang sinh trưởng, cốt tiết thỉnh thoảng vang lên vài tiếng lách cách, đồng thời nhĩ thông mục minh, tinh lực tràn trề. Mẫu Thai Hóa Sinh Hậu Thiên, cơ thể hắn đang thật sự tái sinh!

Lục Trạch và Lương Uyển Thanh đã sớm đặt chén đũa xuống. Nhưng Tần Minh vẫn còn đang ăn như cái động không đáy, nhìn hơi sợ, hơn nữa trên thân đổ mồ hôi liên tục, sương trắng bốc lên.

- Cơ thể đang tái sinh, trải qua biến hóa cực lớn!

Lục Trạch giật mình, không ngờ Tần Minh vẫn còn tiếp tục tái sinh, hơn nữa tốc độ lại tăng nhanh, sẽ đạt tới mức nào?

Mấy đứa nhỏ không ăn nổi nữa, bụng đứa nào đứa nấy căng tròn, mặt cực kỳ thỏa mãn. Tần Minh nhìn ra bọn chúng có chút không thoải mái thì cười nói:

- Tất cả đã ăn no chưa? Vậy ra ngoài chơi đi.

Chẳng bao lâu, tin tức hắn săn được Đao Giác Lộc và Sơn Hỗn Tử đã truyền ra.

Người trong thôn đều giật mình, hiện tại, nơi hoang dã vô cùng nguy hiểm, rất nhiều người không dám tiến vào trong núi, hắn lại thu hoạch được như thế.

Nhất là Lư Đầu Lang biến dị nổi tiếng hung hãn, người bình thường gặp phải đều rất khó sống sót. Tần Minh mới hơn mười sáu tuổi, sao có thể đối phó với con mãnh thú nặng mấy trăm cân này?

- Lẽ nào hắn tái sinh ở tuổi hoàng kim?

Nhất thời, rất nhiều người tới nhà Tần Minh, hỏi thăm hắn về tình hình trong núi, nếu an toàn, họ cũng chuẩn bị đi vào săn bắn.

- Nương, con đói.

Một cô bé mặc áo vá khẽ nói.



Trong mùa đông thiếu thức ăn, mùi thịt nướng trong sân quá thơm, một số đứa nhỏ trốn sau lưng người lớn nhìn với ánh mắt thèm thuồng.

Tần Minh biết cảm giác đói là thế nào. Hắn nhìn từng đứa trẻ đáng thương với gương mặt nhỏ nhắn lạnh tới mức đỏ bừng kia, vội vàng vẫy tay nói:

- Tất cả đều qua đây cùng ăn đi.

Những hài tử này không ngồi xuống ngay mà nhìn về phía phụ mẫu mình trước với vẻ khá e dè.

Tần Minh nói tiếp:

- Các vị thúc bá, ta không mời các ngươi ăn ở đây. Lát nữa mỗi nhà cắt năm cân thịt mang về.

- Tiểu Tần, sao như vậy được?

- Cứ quyết định thế đi.

Tần Minh nói.

Cả thôn chỉ có mấy chục gia đình, đủ chia.

- Tiểu Tần tốt bụng quá. Sau này mọi người chú ý, mau tìm cho hắn một thê tử xinh đẹp, hắn cũng tới tuổi rồi.

- Không vội.

Tần Minh vội vàng xua tay.

Trong sân vang lên tiếng cười nói, đám trẻ là vui vẻ nhất, ngồi chung một chỗ, ăn tới mức mặt mũi bóng loáng.

- Tiểu Tần, ngươi nói thật với thúc đi, có phải ngươi đã tái sinh rồi không?

Dương Vĩnh Thanh tới.

Trước khi Thiển Dạ tới, hắn từng gặp Tần Minh, mới tách ra không lâu, đối phương đã giết được Lư Đầu Lang biến dị, khiến hắn giật mình.

Tần Minh cười gật đầu, nói:



- Chẳng phải Dương thúc nói có quý nữ sắp tới, bảo con cố gắng nâng cao năng lực, biểu hiện tốt một chút sao? Đồng thời con gặp nạn ở trong núi nên bị kích thích, cơ thể không ngừng nóng lên, đột nhiên lại tái sinh.

- Tiểu tử này chẳng thật thà chút nào.

Dương Vĩnh Thanh bật cười.

Mọi người ở đây biết rất rõ, Tần Minh có tố chất thân thể vượt xa người thường, tích lũy đủ sâu mới đạt được.

- Tái sinh ở tuổi hoàng kim đấy. Mấy chục năm qua, đây là lần đầu xuất hiện ở Song Thụ Thôn chúng ta!

Lưu lão đầu ở đầu thôn xúc động nói.

Ai cũng biết điều này có nghĩa là gì, nhìn quanh cả khu, điều này rất nổi bật, tương lai vô hạn nha.

Thời tiết lạnh lẽo, thở ra cũng kết băng, cơ thể Tần Minh lại như một lò lửa, hơn nữa càng lúc càng nóng, mồ hôi đẫm người, hắn nhanh chóng bị bạch vụ bao trùm.

- Hoạt tính huyết nhục mạnh như vậy sao? Mạnh hơn ta năm đó rất nhiều.

Bộ râu quai nón của Dương Vĩnh Thanh rung lên, thần sắc hơi kinh hoàng.

Hắn biết rõ, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài Tần Minh đều đang tăng nhanh tốc độ tái sinh, trước như quét sạch lá khô giữa mùa thu đông, sau lại đâm chồi nảy lộc như xuân hạ.

Chất lỏng sền sệt bên ngoài thân hắn chính là đang gột rửa, đẩy tạp chất, bên trong chỉ còn sinh cơ dào dạt, huyết dịch phát quang. Bản thân như trở lại bụng mẹ, sinh ra sức mạnh tái sinh mạnh mẽ, một lần nữa mở ra cực hạn thân thể.

Cơn buồn ngủ kéo tới, sau khi ăn uống no đủ, hắn như chuẩn bị chìm vào một lần ngủ đông đặc biệt, đã sắp không mở nổi mắt nữa. Hắn nhờ Lục Trạch chia thịt cho các nhà, còn mình thì tuân theo bản năng của cơ thể, vào phòng ngủ.

- Ngày hôm nay vừa chôn Chu bà, Lục huynh đi một chuyến, đưa cho Chu gia thêm ít thịt giúp ta.

Tần Minh cố chống đỡ cơn buồn ngủ, lau qua người bằng nước lạnh, rồi nằm lên giường đất. Những người khác thấy thế, mặc dù cảm thấy kinh ngạc nhưng họ không nghĩ nhiều.

Dương Vĩnh Thanh từng trải, phát hiện Tần Minh như được tiên vụ màu trắng bao phủ, tim đập mạnh mẽ như trống, khiến hắn chấn động không thôi! Quan trọng là, đối phương vẫn đang tái sinh, còn lâu mới kết thúc.

Chẳng lẽ tái sinh xong, Tần Minh có thể tiếp cận mấy thiếu niên nổi danh ở thành trì sáng rực phía xa kia? Cuối cùng Dương Vĩnh Thanh lại lắc đầu, dù căn cốt có tốt nhưng sao có thể bằng được người khác tích lũy ba đời? Hơn nữa, vốn dĩ bản thân người ta đã rất xuất sắc.

Về phần một nam một nữ đang gây chấn động gần đây, vượt qua bao nhiêu người tái sinh ở độ tuổi hoàng kim nhiều năm qua, hắn cho rằng căn bản không cần nghĩ, bởi vì không so sánh được.